04.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, điện thoại của tôi nhận được mấy tin nhắn, là do Lục Dẫn Xuyên gửi tới.
"Xin lỗi nhé, tôi không biết tối hôm đó cậu cũng bị ngã xuống bể bơi, không sao chứ?"
"Thời gian qua cảm ơn cậu nhiều, thù lao đã hứa với cậu, cậu xem lúc nào thuận tiện để tôi bảo người ta đem qua cho cậu?"
"Chiều nay tan học thì thế nào? Vẫn ở chỗ cũ nhé."
"Ngoài ra, tôi muốn phiền cậu xóa hết lịch sử trò chuyện những ngày qua đi, cả bức ảnh chụp chung kia nữa."
"Vậy chúng ta dừng lại ở đây nhé, tôi sợ Ngụy Nhiễm không vui, nên tôi xóa kết bạn với cậu trước đây."
Tôi thử gửi đi một tin nhắn: "Thù lao thì không cần đâu."
Giây tiếp theo, một dấu chấm than màu đỏ hiện lên (Báo lỗi tin nhắn không gửi được do đã bị xóa kết bạn).
Tôi mở album ảnh trong điện thoại, rất nhanh đã tìm thấy bức ảnh chụp chung duy nhất của tôi và Lục Dẫn Xuyên.
Đó là vào ngày thứ mười lăm, tôi đã đề nghị với anh ấy chụp một bức ảnh chung, chỉ cho Ngụy Nhiễm xem, có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn.
Trong ảnh, Lục Dẫn Xuyên cầm điện thoại hơi khom lưng, nhếch môi cười với ống kính.
Còn tôi thì đứng ở phía sau anh, rụt rè cẩn trọng, dùng ánh mắt liếc trộm nhìn anh.
Lúc chụp ảnh, có một cơn gió thổi qua, làm vạt váy của tôi tung bay, định vị ngay sát ống chân của anh ấy.
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn không xóa bức ảnh đi.
Tiết học cuối cùng, khi tôi với tư cách là cán sự môn Tiếng Anh đi thu bài tập về nhà.
Ngụy Nhiễm giữ chặt quyển vở bài tập, nhìn tôi nói: "Bạn học Lâm Trăn này, người như Lục Dẫn Xuyên ấy, con gái thích anh ấy thực ra là chuyện quá đỗi bình thường."
"Nhưng anh ấy cũng mới chỉ theo đuổi cậu có nửa tháng thôi, cậu chắc không đến mức rung động trong thời gian ngắn ngủi như vậy chứ?"
"Tuy nhiên nếu cậu có lỡ rung động rồi, thì cũng xin cậu hãy tự kiềm chế lại nhé."
"Dù sao thì, bây giờ anh ấy là bạn trai của tớ rồi."
Tôi rút quyển bài tập khỏi tay cô ấy, vẻ mặt bình thản đáp: "Yên tâm đi, tớ không thích cậu ấy."
Câu nói "không thích Lục Dẫn Xuyên" này, tôi thực sự đã nói quá nhiều lần rồi.
Nhiều đến mức chính tôi cũng bắt đầu hoài nghi, rốt cuộc mình có thích anh ấy thật hay không nữa.
05.
Hôm đó tan học, tôi không đến chỗ cũ mà Lục Dẫn Xuyên đã nói.
Nhưng ngày hôm sau, anh ấy vẫn bảo tài xế đem chiếc thẻ ngân hàng qua cho tôi.
Sau này, chuyện yêu đương của bọn họ tôi luôn nghe được rất nhiều.
Nghe nói anh ấy đưa Ngụy Nhiễm đến trang viên của Lục gia ở vùng ngoại ô, bắn pháo hoa cho cô ấy xem suốt cả một đêm.
Cuối tuần cũng đưa cô ấy đi chơi khắp nơi, tàu lượn siêu tốc, vòng quay mặt trời, nơi nào cũng có ảnh chụp chung của hai người.
Cũng có người ở khu rừng tình nhân vô tình bắt gặp anh ấy ép Ngụy Nhiễm vào thân cây mà hôn môi.
Nhưng rất nhanh sau đó, sự náo nhiệt rầm rộ này đã bị một tin tức khác che lấp.
Lớp 11 (3) có một học sinh chuyển trường mới đến, bất kể là lúc đi vệ sinh hay lúc đi lấy nước, đâu đâu cũng có người bàn tán.
Mấy lần tôi bước ra khỏi cửa lớp đều thấy có người vây kín ở cửa.
Có người kéo tôi lại: "Nghe nói nam sinh mới chuyển đến lớp cậu đẹp trai đến mức lấy mạng người luôn, có thật là đẹp trai thế không?"
Tôi lắc đầu: "Tớ không biết."
Tôi thậm chí còn không biết cậu ta ngồi ở đâu, vả lại mỗi khi tôi ngẩng đầu lên trong giờ học thì các bạn ngồi phía trước và xung quanh vẫn là những người cũ.
Sau khi vào tiết, tôi ngồi nghiêm chỉnh thì người ngồi bàn sau lại chọc chọc vào lưng tôi.
Giọng nói êm tai kia lại vang lên: "Bút chì của tôi rơi ở cạnh chân cậu rồi, có thể nhặt hộ tôi được không?"
Tôi cúi đầu quờ quạng hồi lâu, chạm phải một cây bút chì, liền đưa tay ra sau mà không thèm quay đầu lại.
Một lúc sau, lưng tôi lại bị chọc một cái, lần này là cục tẩy.
Hứa Khê Linh đột nhiên ghé sát lại: "Sao đồ đạc của cậu ta cứ thích rơi về phía cậu thế nhỉ?"
Tôi ngẩn người, rồi cũng chợt nhận ra.
Người ngồi sau tôi trước đây không hề thích đánh rơi đồ như vậy.
Nghĩ đến đây, tôi đột ngột quay đầu lại.
Và rồi, tôi nhìn thấy một khuôn mặt tràn ngập ý cười, một đôi mắt cún to tròn đang chớp chớp.
Một tay cậu ta tựa vào lưng ghế, vẫy vẫy tay: "Hi~ bạn đằng trước~"
Tôi gục mặt xuống bàn, nhỏ giọng hỏi: "Ai đây?"
"Cậu học sinh mới chuyển trường Thẩm Dực chứ ai." Hứa Khê Linh chấn động: "Cậu ta ngồi sau cậu mấy ngày nay rồi đấy."
Tôi cũng chấn động theo, nghiêng mặt nhìn qua khe hở của cánh tay ra phía sau.
Nụ cười trên mặt Thẩm Dực vẫn còn đó, thế là tôi thò một bàn tay từ dưới lên, lý nhí: "Hi~"
Sau ngày hôm đó, Thẩm Dực thỉnh thoảng lại tìm tôi nói chuyện, hoặc hỏi bài tôi.
Mỗi khi tan học, người đứng ở hành lang ngó nghiêng cậu ta rất đông, có đôi khi cậu ta lười ra ngoài nên cứ nằm bò ra bàn ngủ.
Nghe nói cậu ta chuyển từ Giang Châu về, tôi hỏi cậu ta đã lên lớp 11 rồi sao còn chuyển trường.
Cậu ta cắm ống hút vào hộp sữa chua rồi đưa cho tôi, động tác tự nhiên: "Bà nội nhớ tôi, tôi về để ở bên bà."
Tôi giơ ngón tay cái với cậu ta: "Đúng là đứa cháu có hiếu."
Thẩm Dực nói cậu ta mới đến đây, không có bạn bè gì nên rất đáng thương, bảo tôi có chuyện gì thì nhớ dắt díu cậu ta với.
Thế là lúc tập thể dục giữa giờ tôi đều gọi cậu ta, đi ăn căng-tin cũng rủ cậu ta đi cùng, tiết thể dục thấy cậu ta không hòa nhập với tập thể, tôi cũng chủ động mời cậu ta làm chung một đội.
Cho đến hôm nay, tôi vừa ngồi xuống.
Ánh mắt Hứa Khê Linh đánh giá tôi một lượt, rồi bỗng nhiên cười lớn hỏi: "Này Lâm Trăn, có phải cậu đang theo đuổi Thẩm Dực không đấy?"
Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy, nhưng ngay khoảnh khắc ngẩng đầu lên.
Tôi lại nhìn thấy Lục Dẫn Xuyên đã lâu không gặp đang đứng ở cửa lớp.
Anh ấy tựa người vào khung cửa phòng học, ánh mắt nhìn thẳng về phía này.
06.
Tôi không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình không gặp anh.
Không biết vì sao mà Ngụy Nhiễm không cho anh ấy đến lớp 3 tìm cô ấy nữa.
Tôi quay đầu nhìn thử, Ngụy Nhiễm không có ở chỗ ngồi.
Đến khi quay đầu lại, Lục Dẫn Xuyên đã đứng ngay cạnh bàn học của tôi, bóng người đổ xuống đè lên chồng sách vở trên bàn.
"Nhanh như vậy đã có mục tiêu mới rồi sao?" Anh ấy mỉm cười nhìn tôi, ra vẻ vô cùng thân thiết: "Có cần tôi giúp cậu không?"
Tôi có chút không hiểu: "Cái gì cơ?"
"Tôi hiểu con trai hơn cậu." Anh ấy tỏ vẻ thấu hiểu tâm lý: "Nếu cậu muốn theo đuổi… cậu ta tên là gì nhỉ? Thẩm Dực, cậu học sinh mới đến đúng không? Tôi có thể hiến kế cho cậu."
Tôi mím môi: "Tớ không có theo đuổi cậu ấy."
Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, sau khi tôi nói xong, thần sắc của Lục Dẫn Xuyên bỗng trở nên vui vẻ hẳn lên.
Anh ấy nhướng mày cười nói: "Tôi đã bảo mà, mọt sách như cậu làm sao có thể chủ động theo đuổi kiểu người đó chứ…"
"Tránh ra chút đi, cản đường tôi rồi người anh em."
Lời anh ấy còn chưa nói xong đã bị ngắt quãng, Thẩm Dực ôm quả bóng rổ đi vào lớp, rũ mắt xuống, lười nhác nhìn Lục Dẫn Xuyên.
Lục Dẫn Xuyên lùi lại một bước, nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.
Sau khi Thẩm Dực ngồi xuống, cậu ta liếc nhìn Hứa Khê Linh một cái: "Mắt cậu không được tốt lắm nhỉ."
Hứa Khê Linh: "?"
"Ai là kẻ liếm cẩu, ai là người theo đuổi, cậu không nhìn ra là tôi đang bám đuôi Lâm Trăn à?" Cậu ta gối hai tay ra sau gáy, người hơi ngả về sau.
Suy nghĩ một lát, cậu ta tự đưa ra kết luận: "Xem ra là do tôi bám đuôi một cách kín đáo quá rồi."
Tôi há hốc mồm, chẳng phải đã giao kèo là bạn tốt rồi sao?
Cậu biến thành liếm cẩu của tôi từ bao giờ thế? Chuyện này sao không thông báo trước cho tôi một tiếng?
Lúc này Lục Dẫn Xuyên mới đưa mắt nhìn thẳng vào cậu ta, Thẩm Dực nhìn lại anh ấy, khẽ cười: "Sao nào, cậu muốn giúp tôi à? Được thôi, đông người sức mạnh lớn, tôi không ngại đâu."
Khóe môi Lục Dẫn Xuyên mím chặt, ánh mắt trầm xuống vài phần.
Anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng, cứng nhắc: "Không phải nói muốn thi lên Bắc Kinh sao? Điểm số hiện tại của cậu còn cách xa lắm, khuyên cậu nên dồn tâm trí vào việc học đi, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện yêu đương như vậy."
Tôi vừa định phản bác thì anh đã quay người bỏ đi.
Hồi anh ấy giả vờ theo đuổi tôi, tôi đúng là đã không nhịn được mà chia sẻ với anh một vài chuyện.
Bao gồm cả chuyện muốn thi đại học ở Bắc Kinh, nhưng cụ thể là trường nào tôi chưa từng nói, sao anh ấy lại khẳng định là tôi thi không đậu chứ?
Tôi có chút bực bội, cúi đầu lật lật sách, chợt nghĩ đến điều gì đó.
Tôi quay sang hỏi Hứa Khê Linh: "Vừa nãy sao cậu lại đột nhiên nói to như thế?"
Sắc mặt cô ấy khựng lại một chút, liền chắp tay cầu xin:
"Tớ không cố ý đâu, tớ không kiểm soát được âm lượng thôi, xin lỗi xin lỗi, lần sau không thế nữa."
Tôi còn muốn nói gì đó, cô ấy đã bịt tai lại bắt đầu học thuộc lòng: "Cập chí Thủy Hoàng, phấn lục thế chi dư liệt, chấn trường sách nhi ngự vũ nội…" (Trích văn cổ "Quá Tần Luận")
Phía sau, Thẩm Dực chọc chọc tôi: "Cho tôi mượn bài kiểm tra của cậu xem chút."
Tôi quay người, đưa bài kiểm tra Vật lý mới phát cho cậu ta.
Cậu ta lật xem, nhìn con số 61 điểm to đùng kia mà nhíu chặt lông mày.
"Lục Dẫn Xuyên xếp thứ mấy?"
"Top 20 của khối."
"Còn cậu?"
Tôi ngượng ngùng: "Tầm hạng 100 của khối, chính xác là dao động từ vị trí 98 đến 102."
Cậu ta bật cười: "Cũng khá đấy chứ, tiến có thể công, lùi có thể thủ."
"Được rồi." Cậu ta đập bài kiểm tra xuống bàn: "Đi theo anh đây, anh dắt cậu sát phạt vào top 3, đánh bạt mạng cái tên Lục Dẫn Xuyên kia xuống, có tự tin không?"
Tôi có chút hoài nghi thực lực của cậu ta, từ lúc chuyển trường đến giờ cậu ta vẫn chưa tham gia kỳ thi lớn nào cả.
Tôi chớp chớp mắt: "Cậu có làm được không đấy?"
Cậu ta trưng ra bộ dạng cà lơ phất phơ: "Có làm được hay không, cậu thử một chút chẳng phải là biết ngay sao?"
Bị cậu ta quấy nhiễu một hồi như vậy, chuyện theo đuổi ngược lại chẳng còn ai nhắc tới nữa.
07.
Lúc tôi về đến nhà, Ngụy Nhiễm đang đứng ở lối rẽ cầu thang, nhìn tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt dò xét.
Lục Dẫn Xuyên luôn hỏi tôi rằng, tại sao Ngụy Nhiễm lại cứ thích gây hấn với tôi như thế?
Nếu bây giờ anh ấy đứng ở đây, có lẽ anh ấy sẽ hiểu được lý do vì sao.
Vừa thấy tôi về đến nhà, cô ấy đã oang oang gọi: "Bố mẹ ơi, Lâm Trăn yêu sớm ở trường kìa, bố mẹ không quản nó sao?"
Bố mẹ tôi lập tức từ trong bếp lao ra, người thì túm lấy cổ áo tôi, người thì giáng một cú thật mạnh vào lưng tôi.
"Cái gì? Yêu sớm á? Tao bỏ tiền ra cho mày đi học là để mày đi làm cái thứ chuyện không đứng đắn này đấy à?"
Tôi lấy tay đỡ một cái: "Con không có, chị ấy nói cái gì bố mẹ cũng tin."
"Ồ, con nói nhầm mất, là có người đang theo đuổi nó."
Ngụy Nhiễm ngồi xuống ghế sofa, cười đến là ngây thơ vô tội: "Nhưng mà, so với yêu sớm thì cũng có khác gì nhau đâu, loại người có khả năng tự chủ kém như nó, người ta tùy tiện theo đuổi vài câu là đồng ý ngay thôi, bố mẹ cứ phải quản cho thật nghiêm vào."
Tôi không phục: "Ngụy Nhiễm cũng đang yêu đương với nam sinh ở trường đấy thôi, tại sao bố mẹ không quản chị ấy?"
Mẹ tôi tức giận mắng: "Mày với chị mày mà giống nhau được à? Chị mày có người theo đuổi chẳng phải là chuyện bình thường sao? Ngược lại nhìn cái bản mặt mày xem, đứa nào thèm theo đuổi mày? Có phải mày không lo học hành, đi quyến rũ con trai nhà người ta đúng không?"
Từ khi còn rất nhỏ, Ngụy Nhiễm đã rất xinh đẹp rồi.
Cô ấy từng khóc lóc om sòm, bảo tôi vừa xấu xí vừa quê mùa, không thèm một đứa như tôi làm em gái cô ấy.
Thế nên tôi đã đổi sang họ mẹ, từ tiểu học cho đến trung học phổ thông, không một ai biết mối quan hệ giữa tôi và cô ấy.
Nhưng thật ra tôi trưởng thành không hề xấu, tôi chỉ là không có dung mạo xuất chúng như cô ấy, cũng không có nhiều quần áo đẹp đẽ như cô ấy mà thôi.
Rõ ràng đã không còn ôm bất cứ kỳ vọng nào vào họ, nhưng trái tim tôi vẫn bị những lời này đâm thấu từng nhát một.
Ngụy Nhiễm ở trường học thì lương thiện, phóng khoáng, thích giúp đỡ mọi người, được người ta tôn sùng là nữ thần.
Tôi rất muốn biết, nếu như Lục Dẫn Xuyên phát hiện ra bộ mặt thật vừa tồi tệ vừa kinh tởm này của cô ấy.
Liệu anh ấy có còn thích Ngụy Nhiễm một cách vô điều kiện như vậy nữa không?
Chắc là có thôi, suy cho cùng thì bố mẹ tôi chẳng phải cũng như vậy đó sao.
Buổi tối, Ngụy Nhiễm chặn đường tôi: "Thẩm Dực đang theo đuổi em thật à? Cậu ta nhìn trúng em ở điểm nào thế?"
Chỉ vì vài câu nói của cô ấy mà buổi tối tôi lại phải chịu một trận đòn roi.
Lục Dẫn Xuyên nói không sai, chỉ cần là thứ tôi muốn, cô ấy đều sẽ giành lấy cho bằng được.
Ví dụ như vị trí cán sự môn Ngữ văn, ví dụ như suất tham gia câu lạc bộ.
Cô ấy có quá nhiều lợi thế, chỉ cần cô ấy đưa tay ra là tôi sẽ không cách nào có được.
Nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy cô ấy tốt đẹp như thế, muốn cái gì cũng là lẽ đương nhiên, chẳng một ai nghĩ rằng cô ấy đang cố tình nhắm vào tôi cả.
Sắc mặt tôi bình thản: "Liên quan gì đến chị?"
Nói xong, tôi đẩy cô ấy ra, cô ấy khẽ cười một tiếng, tựa người vào lan can mà thưởng thức sự chật vật, khốn đốn của tôi.
"Người ta chỉ theo đuổi chơi bời thôi mà em cũng coi là thật à."
"Lục Dẫn Xuyên chẳng phải cũng từng đùa giỡn em đó sao? Bây giờ chẳng phải vẫn bị tôi thu phục vào trong túi đấy thôi."
Căn nhà chúng tôi đang ở là căn hộ một phòng khách, hai phòng ngủ, bố mẹ ở phòng ngủ chính, Ngụy Nhiễm ở phòng ngủ phụ.
Khi còn nhỏ, chiếc giường gấp đơn sơ của tôi được kê ở một góc trong phòng của Ngụy Nhiễm.
Từ năm lớp 10, cô ấy bắt đầu mập mờ gọi điện thoại, nhắn tin với nam sinh, liền chê tôi chướng mắt.
Cô ấy tìm đại một lý do, nói rằng mình đã lớn rồi nên cần không gian riêng tư.
Thế là, chiếc giường gấp của tôi được dời vào phòng ngủ của bố mẹ, chiếm dụng một góc nhỏ ở đó.
Trong phòng tắt đèn, tôi nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường.
Nhắm mắt lại, tôi lại bắt đầu huyễn hoặc mơ tưởng về việc có một căn phòng thuộc về riêng mình.
Không cần phải quá rộng lớn, chỉ cần có một chiếc giường với kích thước vừa vặn, đầu giường đặt một chiếc bàn học, tốt nhất là còn có thể đặt một chiếc máy tính nữa…
Ở trong tâm trí mình, tôi không ngừng bài trí và lấp đầy căn phòng đó, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sẽ có một ngày, tôi nhất định sẽ có được nó.
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗