Hoàng Sa, Trường Sa là máu thịt không thể tách rời, là một phần lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam.
03.
Tô Vãn Thanh khẽ vuốt tóc, như vô tình để lộ chiếc dây chuyền gắn huân chương trên cổ.
Đó là món bảo vật gia truyền mà ông nội Giang Duật để lại cho cháu dâu tương lai.
Chiếc dây chuyền ấy, tôi đã đeo suốt mười một năm.
Mối liên kết giữa tôi và Giang Duật cũng chỉ dừng lại ở con số mười mười một năm đó.
Thực ra Lục Cận nói đúng một điều: tôi thật sự rất ngốc.
Vì thế, dù Giang Duật đã dốc hết sức phụ đạo, tôi cũng chỉ đủ sức đỗ vào một trường cao đẳng.
Còn bản thân anh đã thành công giành ngôi Thủ khoa năm đó, đường hoàng bước vào Học viện Quân sự Thủ đô.
Tôi và Giang Duật ở cùng một thành phố, khoảng cách không quá xa.
Dù không thể thường xuyên bên nhau, nhưng những ngày tháng ấy vẫn luôn ngọt ngào, nồng đượm.
Đó là niềm hạnh phúc đơn thuần nhất, cũng là đoạn hồi ức tôi khó lòng quên nổi trong đời.
Giang Duật đẹp trai, lại ưu tú, ở trường quân đội có rất nhiều người theo đuổi. Nhưng anh đã cho tôi một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Tôi thường xuyên đến trường tìm anh. Anh quá nổi tiếng, nên chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ cũng khiến mọi người chú ý.
Dần dần, trên diễn đàn trường bắt đầu có những lời nói tôi không xứng với anh.
Ngoài khuôn mặt ra thì chẳng được tích sự gì, không năng lực, không gia thế, một kẻ đần độn như thế sao có thể sánh vai cùng Giang Duật.
Việc công khai quan hệ, Giang Duật đã làm từ lâu. Anh biết chuyện thì rất giận, anh nói bọn họ không biết em tốt thế nào.
Thế là trong một bài thi chính trị cuối kỳ, anh đã viết tất cả các khái niệm "duy tâm chủ nghĩa" thành "duy Thanh chủ nghĩa" (chỉ tôn thờ một mình Thanh Từ).
Lần đó anh bị kỷ luật, bị giáo viên điểm danh phê bình là "kẻ lụy tình". Chuyện này gây chấn động khắp cả trường.
Giang Duật chỉ sợ người ta không biết bạn gái anh là tôi, nhưng đến khi kết hôn, anh lại nói:
"Thanh Từ, chúng ta ẩn hôn đi."
"Đợi anh thêm vài năm, đợi anh công thành danh toại sẽ cưới em thật long trọng."
Tôi đã đồng ý.
Năm thứ năm sau khi kết hôn, Giang Duật được phong quân hàm, trở thành Thiếu tướng trẻ nhất quân khu.
Nhưng tôi không đợi được đám cưới long trọng như lời anh hứa, thứ nhận được chỉ là việc anh ngoại tình.
Vào đúng ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, Giang Duật đã nổi trận lôi đình. Bởi vì tôi đã làm mất chiếc dây chuyền huân chương anh tặng.
Anh tức giận sập cửa bỏ đi, đó là lần đầu tiên trong đời anh nói những lời nặng nề với tôi.
Hôm đó trời mưa tầm tã, tôi che ô đi tìm khắp những nơi chúng tôi từng đi qua.
Chợt nhớ ra dạo trước có ghé qua căn phòng thuê từ thời cấp ba mà chúng tôi từng ở chung.
Căn phòng đó sau này đã được Giang Duật mua lại, vì trên tường có rất nhiều ký ức thời học trò. Và cũng chính tại nơi đó, chúng tôi đã trao cho nhau lần đầu tiên.
Ký ức và hình ảnh trước mắt chồng lấp lên nhau.
Tôi không ngờ rằng, giây phút đẩy cửa bước vào, tôi lại thấy Giang Duật đang đè một người phụ nữ dưới thân.
Cuồng nhiệt và kịch liệt.
Khoảnh khắc đó, cả người tôi lạnh toát, bên tai ù đi.
Tôi biết cô ấy, Tô Vãn Thanh.
Giang Duật từng nhắc đến cô ấy với tôi, nhưng hiếm khi nói chi tiết.
Ban đầu anh bảo bố Tô Vãn Thanh nhét cô ấy vào đơn vị của anh, anh thấy cô ấy có lẽ là một kẻ phiền phức.
Nhưng sau này, anh lại nói Tô Vãn Thanh là người có năng lực, tố chất quân sự cao, đầu óc thông minh.
Cũng từ lúc đó, Giang Duật bắt đầu thấy tôi ngốc. Những chủ đề chung giữa chúng tôi ngày càng ít đi, anh luôn nói:
"Em đừng hỏi nữa được không, anh nói em cũng không hiểu đâu."
"Thanh Từ, sao em lại ngốc thế này."
Nhưng tôi đã thành tâm cảm thấy vui vì anh tìm được một cộng sự ăn ý.
Cho đến khi nhìn thấy Tô Vãn Thanh đang đeo sợi dây chuyền ấy, ánh mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.
Tôi từng bị sự dằn vặt vì làm mất đồ hành hạ đến phát điên, lục tung mọi ngóc ngách để tìm kiếm.
Hóa ra không phải tôi làm mất, mà là chính tay Giang Duật đã trao nó cho người khác.
04.
Cô ấy thong thả đứng dậy, tựa vào lòng Giang Duật:
"Cô ngạc nhiên lắm sao?"
"Trên giường trong khu tập thể quân đội, ngoài ban công, trên ghế sofa, tất cả mọi nơi chúng tôi đều đã làm rồi."
"Hôm nay chẳng qua là muốn thử lại nơi mà các người làm lần đầu tiên xem sao thôi."
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc váng vất, sức lực toàn thân như bị rút cạn. Theo bản năng, tôi vớ lấy khung ảnh trên bàn ném mạnh về phía họ.
Giang Duật ôm chặt lấy cô ấy để che chắn, đôi mắt đỏ ngầu: "Thẩm Thanh Từ, em điên rồi!"
Người từng nói sẽ là "cả thế giới của tôi", nay lại đẩy tôi ngã sõng soài xuống đất. Tay tôi găm đầy những mảnh kính vỡ từ bức ảnh đó.
Đó là bức ảnh chụp chung đầu tiên của tôi và Giang Duật. Trong ảnh, anh ôm chặt lấy tôi, vẻ mặt đắc ý như đang khoe khoang báu vật.
Nhưng giờ đây, nó đã vỡ tan, còn đôi mắt anh lúc này chỉ toàn là sự chán ghét.
Chưa kịp hoàn hồn, một "quả bom" khác lại nổ tung bên tai:
"Thẩm Thanh Từ, em đừng gây sự nữa được không? Em làm người ta nghẹt thở quá, hèn gì mẹ em cũng không cần em!"
Hóa ra, mẹ tôi sau đó đã tái giá. Bà gả cho bố của Tô Vãn Thanh, và đã thật sự yêu thương, chiều chuộng Tô Vãn Thanh suốt mười một năm qua.
Mười một năm ảo tưởng của tôi, giờ đây chính thức trở thành ác mộng.
Sau đó, Giang Duật đòi ly hôn. Tôi không muốn để họ toại nguyện, nhưng tôi đấu không lại họ.
Tất cả những người tôi yêu thương đều quay lưng lại với tôi. Người yêu, bạn bè, và cả mẹ tôi nữa.
Giang Duật nhốt tôi trong căn hộ được quân khu phân phát. Suốt gần nửa tháng, anh trút mọi cơn thịnh nộ lên người tôi.
"Tôi không ly hôn, anh muốn cưới cô ấy sao? Nằm mơ đi."
Lúc đó, trong tay tôi dường như chỉ còn tờ giấy đăng ký kết hôn là lá bài cuối cùng.
Tôi bướng bỉnh như một kẻ điên. Nhưng tôi không ngờ, Giang Duật còn điên hơn tôi.
Nửa tháng sau, một đoạn video được làm mờ bị tung ra. Giọng nói rõ mồn một:
"Anh ơi, em gái yêu anh nhất, hãy yêu em nhiều hơn một chút nhé."
Đó là video quay hồi anh hay đi làm nhiệm vụ, anh nói khi anh không ở bên cạnh, anh cần có thứ gì đó để an ủi.
Giang Duật là người nghiêm túc đến đáng sợ, nên khi anh đề nghị quay video, tôi vừa xấu hổ vừa ngạc nhiên.
Giang Duật và Tô Vãn Thanh quá am hiểu cách vận hành dư luận.
Chỉ một câu nói đó đã đẩy tôi vào đầu sóng ngọn gió. Kẻ thêm dầu vào lửa lại chính là mẹ ruột và người bạn thân nhất của tôi.
Mẹ tôi nói tôi loạn luân, quyến rũ Giang Duật nên mới ép bà phải ly hôn.
Lục Cận thì nói, Giang Duật chăm sóc tôi bao nhiêu năm qua chỉ coi tôi là em gái, là tôi lấy oán trả ơn, bò lên giường anh khiến anh buộc phải chịu trách nhiệm mà kết hôn với tôi.
Và cú đòn chí mạng cuối cùng là từ Giang Duật.
Khi tôi nằm chết lặng trên giường nhìn những lời buộc tội từ người thân và bạn bè, Tô Vãn Thanh đến gặp tôi.
Cô ấy nói, hồi học quân đội cô ấy đã tỏ tình với Giang Duật rồi.
Anh từ chối cô ấy với lý do anh chưa xứng với cô ấy, nếu cô ấy tình nguyện thì hãy đợi anh thêm vài năm.
Đợi anh có đủ thực lực để sát cánh bên cô ấy, đợi anh có thể đường hoàng đứng cạnh cô ấy.
Tối hôm đó, tôi đã buông xuôi. Tôi đồng ý ly hôn.
Lúc ký tên, tôi nhớ lại ngày xưa. Chàng thiếu niên Giang Duật đầy nhiệt huyết nói muốn cho tôi một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng trong tương lai của Giang Duật bây giờ, chưa bao giờ có tên Thẩm Thanh Từ.
Tôi gạt nước mắt, nén đau thương hỏi anh:
"Em là cái gì chứ? Một sự tạm bợ sao? Hay chỉ là món đồ giải khuây trước khi anh tìm thấy người mình yêu thật lòng?"
Giang Duật nói:
"Thẩm Thanh Từ, anh từng yêu em, đó là thật."
Tôi kìm nước mắt. Thích là thật, mà thay lòng cũng là thật.
Trong thời gian chờ ly hôn, tôi gần như không dám ra khỏi cửa. Chuyện của tôi và Giang Duật rùm beng đến mức chỉ cần ló mặt ra là sẽ bị mắng nhiếc, chế giễu, thậm chí là bị quấy rối.
Ngày đi lấy giấy chứng nhận ly hôn, tôi phát hiện mình đã mang thai.
05.
Tôi và Giang Duật chuẩn bị mang thai suốt 5 năm mà không có kết quả, vậy mà đúng vào ngày ly hôn lại có.
Tôi quay lại nơi học cấp ba năm xưa. Sau khi ly hôn tôi không lấy gì cả, chỉ lấy duy nhất căn nhà đó.
Tôi vứt bỏ chiếc giường họ từng nằm, mỗi ngày chỉ co cụm trên ghế sofa. Trồng hoa, trồng rau, đọc sách.
Mỗi khi nhớ đến Giang Duật, tôi lại đốt ảnh.
Hồi đầu, một ngày tôi có thể đốt hàng trăm tấm, tôi tự quy định mình ít nhất phải cách nửa tiếng mới được đốt một tấm. Sau này, số lần đốt ảnh ngày càng ít đi.
Đứa bé trong bụng tôi cũng chẳng buồn để tâm.
Chắc nó cũng biết tôi không muốn giữ nó, nên nó rất ngoan, suốt sáu tháng trời tôi chẳng phải chịu khổ sở gì.
Nhưng đến tháng thứ sáu, tôi vẫn phá bỏ nó.
Bởi vì đúng vào tháng thứ sáu sau khi ly hôn, Giang Duật và Tô Vãn Thanh kết hôn.
Một đám cưới quân nhân cực kỳ hoành tráng. Hoành tráng hơn cả đám cưới trong tưởng tượng mà Giang Duật từng hứa với tôi.
Ngày hôm đó, ảnh của tôi cũng đã đốt hết. Thẩm Thanh Từ 26 tuổi, sao có thể vẫn ngốc nghếch như năm 15 tuổi được nữa.
Những thứ mà Thẩm Thanh Từ 15 tuổi nắm chặt trong tay, Thẩm Thanh Từ 26 tuổi đã có thể thản nhiên buông bỏ.
Trong thế giới của Thẩm Thanh Từ, sẽ không còn Giang Duật nữa.
"Thanh Từ, em thay đổi rồi, thay đổi đến mức anh không nhận ra nữa. Trước đây em chưa bao giờ lạnh lùng như vậy." Giang Duật nhíu mày nhìn tôi.
Tôi khẽ nhếch môi: "Vậy sao? Thế trước đây anh còn nói chỉ yêu một mình tôi đấy thôi."
Tô Vãn Thanh trừng mắt nhìn tôi đầy ác độc: "Thẩm Thanh Từ, cô có biết xấu hổ không, dám quyến rũ chồng tôi ngay trước mặt tôi à?"
"Tôi không có hứng thú với chồng cô." Tôi liếc nhìn Giang Duật một cái, lòng không còn chút gợn sóng. Tôi đẩy họ ra: "Đừng cản đường, tôi phải về nhà đây."
Ngay khoảnh khắc mở cửa xe, trong hầm gửi xe vang lên tiếng một gã đàn ông oang oang:
"Chị dâu! Đừng đi! Anh em không tìm thấy chị là sắp lật tung cái chỗ này lên rồi kìa!"
06.
Tần Ngạn thở hổn hển chạy đến trước mặt tôi, mặt mày trắng bệch:
"Trời ạ, may mà chị dâu không bị lạc, không thì anh tôi chắc chắn lột da tôi mất."
Tôi hơi chưa kịp phản ứng. Ngước mắt lên, tôi thấy mặt Giang Duật đờ ra, anh mấp máy môi, rặn ra vài chữ:
"Em kết hôn rồi sao?"
"Từ lúc nào? Với ai?"
Tôi không muốn giải thích nhiều với anh. Giây tiếp theo, tôi được kéo vào một vòng tay quen thuộc, bàn tay đặt trên vai tôi còn đeo một chiếc nhẫn.
Cùng một cặp với chiếc nhẫn trên ngón tay tôi.
Tần Chấp nắn nhẹ phần thịt mềm sau gáy tôi, giọng điệu có chút lạnh lùng: "Anh là ai? Vợ tôi kết hôn với ai cần phải báo cáo với anh sao?"
"Ờ, anh ta là chồng cũ của em." Tôi kéo kéo tay áo Tần Chấp, chủ động phá tan bầu không khí đóng băng, "Mà anh sao thế? Bảo em đến đón mà không thấy người đâu, điện thoại cũng không gọi được."
So với chuyện của Giang Duật, Tần Chấp rõ ràng quan tâm đến chuyện của tôi hơn.
"Tần Ngạn!" Tần Chấp nghiến răng gọi tên em trai.
Tần Ngạn dở khóc dở cười: "Thì em lâu rồi không gặp chị dâu nên muốn gặp chút thôi, thế là lấy điện thoại anh nhắn tin cho chị ấy, kết quả là gửi nhầm số phòng bao."
Tần Ngạn gãi đầu, mặt nhăn như khổ qua: "Anh cũng thật là, mọi người ai cũng dẫn bạn gái theo, chỉ có anh là không, em bao lâu rồi chưa thấy chị dâu."
Tần Chấp rảnh tay ra một cái, đấm một cú vào đầu Tần Ngạn: "Vợ anh hay vợ chú? Dựa vào cái gì mà cho chú thấy!"
Tôi bị chọc cười, vội giải thích: "Hôm nay ở văn công đoàn có buổi diễn tập nên chị không đến được."
Tần Ngạn chạy ra xa mới dám mở miệng, chắc là sợ Tần Chấp đánh tiếp: "Chị dâu, em muốn ăn bánh kem chị làm, lần sau chị ra nhớ mang theo nhé, em đi trước đây!"
"Bên kia kết thúc rồi à? Tần Ngạn làm hỏng kế hoạch của em rồi phải không?" Tần Chấp áy náy nói.
Tôi lắc đầu, nắm tay anh chuẩn bị rời đi. Tô Vãn Thanh khoanh tay, mỉa mai: "Thủ trưởng Tần, anh có biết vợ anh từng kết hôn rồi không?"
Tần Chấp lại ôm tôi chặt hơn một chút: "Biết chứ."
"Thẩm Thanh Từ, cô chưa nhắc với anh ta chuyện của cô và A Duật nhỉ?" Tô Vãn Thanh tiếp tục, "Là không dám nhắc sao? Dù sao lúc đó cô cũng quỳ cầu xin A Duật đừng ly hôn như một con chó vậy."
Tôi nhíu mày: "Lúc đó không ly hôn cũng chỉ là muốn làm cô buồn nôn chút thôi, không có ý gì khác."
Tần Chấp liếc nhìn Giang Duật, thong thả nói: "Chồng cũ gì chứ, hạng người không quan trọng, Thanh Từ nhà tôi căn bản không thèm nhắc tới."
"Thẩm Thanh Từ, cô..." Tô Vãn Thanh chưa nói xong đã bị Giang Duật lôi đi.
Từ đằng xa vọng lại tiếng chửi bới của Tô Vãn Thanh.
Tiếng rất lớn, ồn ào đến mức phát phiền.
"Giang Duật, trong lòng anh vẫn còn cô ấy đúng không? Nhìn cái vẻ sốt sắng của anh kìa!"
Tần Chấp nắm lấy tay tôi: "Đi thôi đại tiểu thư, về nhà nào."
Lên xe, Tần Chấp cẩn thận đặt một cây đàn guitar vào tay tôi. Đó là một trong số ít di vật bố để lại cho tôi.
Lúc ông còn sống, tôi luôn không học được cách chơi đàn, cũng chẳng có hứng thú.
Năm xưa Giang Duật nói tôi làm mất di vật của ông nội anh, vì quá giận nên anh đã đập nát cây đàn guitar bố để lại cho tôi.
Sau này tôi đã tốn rất nhiều công sức tìm người phục chế. Suốt sáu tháng ở một mình trong căn nhà nhỏ đó, tôi đã học được cách chơi đàn.
Sau đó tôi đến hát tại một quán rượu nhỏ ở đó, và cũng tại nơi ấy tôi đã quen Tần Chấp.
Ngày nào anh cũng tới, lần nào cũng chỉ yêu cầu duy nhất một bài hát: "Điều em nhớ về". Thật khéo, đó là bài hát tôi thạo nhất từ nhỏ tới lớn, vì đó là bản nhạc bố tôi thường chơi nhất.
Tôi nhớ lại dáng vẻ của bố, vừa đàn vừa hát hết lần này đến lần khác.
Lúc tan làm, Tần Chấp chặn đường tôi:
"Thẩm Thanh Từ, đừng khóc nữa, lần sau tôi không yêu cầu bài này nữa được không?"
Tôi lắc đầu: "Anh thích nghe, em sẽ hát cho anh nghe."
Tần Chấp khẽ gật đầu: "Ồ, được thôi."
Vào ngày thứ 128 anh đến, chúng tôi đã ở bên nhau.
"Đại tiểu thư, mình không thể đổi bài khác để đàn sao?" Tần Chấp ôm tôi hôn một cái, "Đàn hỏng nữa là thật sự khó sửa lắm đấy."
"Bố ở trên trời chắc chắn là đang giậm chân tức giận."
Anh giả vờ phẫn nộ, "Cái cô Thanh Từ đáng ghét này, dám không coi di vật của bố ra gì thế hả!"
Tôi biết, Tần Chấp không phải không muốn giúp tôi sửa đàn. Anh chỉ lo lắng ngộ nhủ cuối cùng anh thật sự không sửa được, tôi sẽ lại buồn.
Tôi gật đầu, không nén nổi tò mò: "Anh không hỏi em về những chuyện trước đây sao?"
Tần Chấp nhướng mày: "Không cần hỏi cũng biết mà."
"Chà, điều tra em à."
"Vợ à, đừng có nói khơi khơi thế chứ, anh là người trong cuộc mà."
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗