Chương 1
Đăng lúc 16:39 - 25/12/2025
586
0

Vì vinh quang của gia tộc, ta đã gả cho Ứng vương vừa mất phu nhân để tục huyền.

 

Tận tâm tận sức phụng dưỡng bề trên.

 

Chăm sóc phu quân của trước suốt bảy năm không thay đổi.

 

Xem con của phu nhân như con ruột.

 

Sau này mới biết được ban đầu con của mình đã ch dưới tay của phụ thân ruột.

 

Hôm đó ta hoảng hốt mà nhìn chén thuốc trong tay rồi vô tình làm đổ.

 

Ứng vương nghiêm giọng nói: “Kỷ Lâm Điệu, đừng có giở trò.”

 

Ta ngoan ngoãn mà uống cạn dưới cái nhìn lạnh lùng của hắn.

 

Mà trong sân, nhi tử do một tay ta nuôi lớn châm biếm nói: “Phụ vương mặc kệ bà ấy đi, chỉ muốn giả vờ đáng thương mà thôi.”

 

Sự mệt mỏi quấn lấy thể xác và tinh thần của ta, ta đề nghị hoà ly với vương gia.

 

Hắn phụt cười mà nhìn ta, cho rằng ta muốn có được sự đồng cảm của hắn: “Bổn vương sẽ không hưu ngươi, cũng đừng hòng hoà ly, luật lệ Tiêu quốc nếu nữ tử muốn hoà ly bắt buộc phải chịu hình phạt kẹp tay chặt ngón, ngươi dám không?”

 

Ngày thứ hai, ta mặc áo trơn quỳ trước cửa đại lý tự đánh trống kêu vang truyền đến tai thiên tử.

Lần này, ta chỉ sống vì bản thân mình.

——

01.

 

Làm Ứng vương phi năm thứ bảy, ta được chẩn đoán là không thể hoà thai nữa.

 

Ta ngẩn ra.

 

Chi Hà lo lắng nói: “Đại phu vậy là có ý gì? Vương phi chỉ mới hơn hai mươi tuổi, sao lại không thể hoà thai nữa chứ?”

 

Đại phu nói: “Từ sau lần vương phi szảy thai chắc hẳn đã dùng thuốc tránh thai một thời gian dài, nên mới tổn thương đến căn cơ, sau này e là khó mà mang thai nữa.”

 

Sau khi đại phu rời đi, ta ngồi bên cửa sổ cả một buổi chiều.

 

Từ khi gả vào vương phủ, lão vương phi liền muốn bế cháu.

 

Hàng ngày ta đều uống thuốc an thai, hàng ngày bắt mạch bình an.

 

Sao lại như vậy?

 

Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu?

 

Cho đến tối đó Tiêu Ngọc Từ quay về âu yếm với ta, sáng hôm sau tì nữ bưng đến một chén thuốc: “Vương phi, người nên uống thuốc an thai rồi.”

 

Ta ngẩn ra.

 

Canh thuốc uống hàng ngày…

 

Trong cơn hoảng hốt, canh thuốc bị ta làm đổ xuống đất.

 

Tiêu Ngọc Từ đang mặc y phục quay đầu lạnh giọng nói: “Kỷ Lâm Điệu, đừng có giở trò.”

 

Sau đó dặn dò tì nữ: “Nấu một chén khác cho nàng ta.”

 

Đây có phải thuốc an thai hay không, đáp án đã rất rõ ràng rồi.

 

Ta có chút kháng cự mà ngoảnh đầu: “Vương gia, thiếp thân hôm nay không khoẻ nên không muốn uống.”

 

Tiêu Ngọc Từ từ trên cao nhìn xuống ta: “Kỷ Lâm Điệu, đừng quên thân phận của mình.”

 

Ta cúi mắt, nghe theo mà uống cạn chén “thuốc an thai” vừa mới nấu xong đó.

 

Tiêu Ngọc Từ lạnh giọng hừ một tiếng, rời khỏi viện.

 

Trong viện, giọng nói mỉa mai của Tiêu An Sách truyền tới: “Phụ vương mặc kệ bà ấy đi, chỉ muốn giả vờ đáng thương mà thôi.”

 

“Hôm nay đã hẹn Tống tỷ tỷ cùng nhau đến giữa hồ ngắm tuyết, chúng ta mau đi thôi…”

 

Ta mở cửa sổ ra từ xa nhìn bóng lưng của hai người họ.

 

Chỉ cảm thấy sự dằn vặt suốt bảy năm nay luôn cứ dày vò ta.

 

“Chi Hà, dọn dẹp sạch thuốc an thai dưới đất rồi đi xem xem bên trong đã trộn lẫn những gì."

 

Tiên vương phi ch vì khó sinh, ta là tục huyền gả vào đây.

 

Bảy năm nay, Tiêu An Sách là một tay ta nuôi lớn.

 

Ăn mặc đi đứng chưa từng mượn tay người khác.

 

Ta gả vào Ứng vương phủ suốt bảy năm, không có lúc nào là không nghĩ cho cha con bọn họ.

 

Nhưng bây giờ xem ra, sự hy sinh của ta căn bản không đổi lại được một chút tôn trọng.

 

Ta ngồi trong phòng, mở cửa sổ ra chỉ nhìn thấy một góc mai đỏ đó.

 

Hít sâu một hơi, mài mực hạ bút.

 

Ba chữ thư hoà ly đậm nét nổi bật trên giấy, dường như mở ra một chương mới cho cuộc đời ta.

 

Ta cũng nên sống là chính mình rồi.

02.

Cho đến tối, hai cha con họ mới một trước một sau quay về.

 

Tiêu An Sách nhảy nhót mà ôm đàn chạy vào, khoảnh khắc nhìn thấy ta liền sầm mặt xuống: “Sao ngươi lại ở đây? Thật xui xẻo.”

 

Ta không nói gì, chỉ yên lặng mà nhìn nó.

 

Tiêu An Sách mặt đầy khó chịu: “Nhìn gì mà nhìn? Ta về phòng đây.”

 

Tiên phu nhân là một người rất dịu dàng nhã nhặn.

 

Lúc ta gả vào vương phủ, tuy Tiêu Ngọc Từ nhớ nhung vương phi, nhưng lại tôn trọng ta.

 

Tiêu An Sách chưa đầy ba tháng, căn bản không nhớ mẫu thân của mình.

 

Cho nên ban đầu, nó đối xử với ta cũng rất thân thiết.

 

Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào.

 

Túi sách ta chuẩn bị cho nó bị thay thế bằng túi sách thêu hình đám mây.

 

Đàn ta tặng cho nó cũng dần phủ bụi, thay vào đó là một cây đàn ở góc khuất có khắc hình đám mây.

 

A nương nó luôn treo bên miệng lúc ban đầu cũng dần biến thành Tống tỷ tỷ.

 

Ta thở dài một hơi, Tiêu Ngọc Từ bước vào.

 

Trên tay hắn quấn một chiếc khăn tay, ở góc có thêu một hoa văn đám mây.

 

Bên hông còn treo một túi thơm mới, cũng thêu đám mây.

 

Ta nói: “Vương gia, mấy hôm trước thấy túi thơm tịnh tâm ngưng thần của người trống rỗng, thiếp thân đã thêu cho người một cái mới.”

 

Tiêu Ngọc Từ nhàn nhạt mà nhận lấy túi thơm treo lên hông: “Ừm, vài hôm nữa ta đưa An Sách đến Thanh Tuyền sơn trang ở vài hôm.”

 

Thanh Tuyền sơn trang.

 

Tống Thi Vân Tống cô nương trong miệng Tiêu An Sách lúc sáng chính là đại tiểu thư của Thanh Tuyền sơn trang.

 

“Phụ vương!” Tiêu An Sách chạy ra, “Vài hôm nữa con muốn đem chút lễ vật cho Tống tỷ tỷ có được không?”

 

“Đương nhiên là được, Tống cô nương tận tâm tận lực chỉ dạy cầm nghệ cho con, theo lý nên cảm tạ, con viết danh sách giao cho vương phi chuẩn bị đi, nhớ kĩ phải quý trọng một chút.”

 

Giống như là dặn dò một hạ nhân không quan trọng vậy.

 

“Vậy ngươi nhớ phải chăm chú mà chuẩn bị, nếu như dám không để tâm ngươi không xong với ta đâu!”

 

Tiêu An Sách nói xong câu này liền hớn hở chạy đi.

 

Ta gật đầu: “Ta sẽ dặn dò quản gia chuẩn bị đủ đồ mà vương gia cần.”

 

“Ừm.”

 

Nói xong hắn liền muốn đi.

 

Ta liền nói: “Vương gia, thiếp thân còn có một chuyện.”

 

“Hắn có chút mất kiên nhẫn mà quay đầu: “Chuyện gì?”

 

Ta lấy ra thư hoà ly đã viết sẵn đưa đến trước mặt hắn.

 

Tiêu Ngọc Từ ngơ ra, sau đó dò xét mà nhìn ta: “Nàng muốn hoà ly với bổn vương? Chỉ vì bổn vương đưa An Sách đi tìm Thi Vân.”

 

“Kỷ Lâm Điệu, bây giờ nàng không thèm giả vờ nữa sao? Trước đây bổn vương thấy nàng dịu dàng hào phóng rất có phong thái của đương gia chủ mẫu, bây giờ xem ra cũng chỉ là một kẻ ngu ngốc bụng dạ hẹp hòi.”

 

“Giữa ta và Thi Vân chỉ là thảo luận cầm nghệ, đừng dùng suy nghĩ bẩn thỉu đó của nàng nghĩ về bọn ta.”

 

Ta thờ ơ mà nhìn hắn: “Thiếp thân muốn hoà ly với vương gia, không liên quan đến người khác.”

 

“Vương gia không thích thiếp thân, thiếp thân cũng không thích vương gia, nếu đã như vậy thì còn dây dưa không thôi để làm gì?”

 

Tiêu Ngọc Từ giống như là nghe được một chuyện nực cười gì đó vậy: “Nàng không thích bổn vương? Vậy ban đầu cứ cố mặt dày gả đến đây làm gì?”

 

Ta im lặng nhìn hắn: “Vương gia là không đồng ý hoà ly sao?”

 

Tiêu Ngọc Từ phụt cười mà xé nát thư hoà ly:

 

“Đừng tưởng nàng lấy chuyện hoà ly ra nói thì bổn vương sẽ vì nàng mà không đi Thanh Tuyền sơn trang, chiêu trò của nàng bổn vương thấy nhiều rồi.”

 

“Bổn vương sẽ không hưu nàng, cũng đừng hòng hoà ly, luật lệ Tiêu quốc nếu nữ tử muốn hoà ly bắt buộc phải chịu hình phạt kẹp tay chặt ngón, nàng dám không?”

03.

Nhìn bóng lưng của hắn, ta bình tĩnh mà cúi xuống nhặt mảnh giấy vụn.

 

Giữa ta và Tiêu Ngọc Từ không hề có tình cảm gì để nói.

 

Năm đó thành hôn, ai ai cũng nói ta là một thứ nữ đã trèo cao.

 

Bảy năm nay, ta đối với hắn cũng có chút tình cảm chân thành.

 

Hắn đối với ta lại chẳng có chút tình ý.

 

Bây giờ hắn và Tống Thi Vân yêu nhau say đắm.

 

Tiêu An Sách cũng thích Tống cô nương đó.

 

Ta chủ động nhường chỗ, hắn lại không đồng ý.

 

Nam nhân đúng thật là vẫn hạ tiện như vậy.

 

Kẹp tay chặt ngón…

 

Chi Hà nói: “Kỷ gia truyền thư đến, còn có lão vương phi truyền lời đến mời người đến Vạn Thọ đường dùng bữa tối.”

 

Ta nhận lấy thư đọc nhanh.

 

Cuối cùng đặt nó dưới ánh nến thiêu cháy.

 

Kỷ gia luôn muốn ta sinh ra một đứa bé thay thế địa vị của Tiêu An Sách.

 

Còn mục đích của lão phu nhân cũng không khác gì với bọn họ.

 

Tuổi ngoài bảy mươi, thứ muốn nhất chính là con cháu đầy nhà hưởng phúc gia đình.

 

Chỉ đáng tiếc Tiêu An Sách không thích bà ấy không muốn đến thăm bà ấy.

 

Ta nói: “Kỷ gia không cần bận tâm, phía Vạn Thọ đường ta không muốn đi, ngươi đi từ chối đi.”

 

“Vâng.”

 

Tối đến ta vừa tắm rửa xong, cửa phòng bị mở ra một cái rầm.

 

Lão vương phi chống gậy bước vào: “Sao ngươi lại ngủ được thế!”

 

Ta nói: “Xảy ra chuyện gì rồi.”

 

Lão vương phi vội vã cầm gậy đánh lên người ta: “Ngươi gả vào vương phủ đã hơn bảy năm vẫn không có con! Ngươi lại còn có mặt mũi hỏi bà lão ta đây có chuyện gì?”

 

“Buổi tối mời ngươi đến dùng bữa cũng không mời được, còn phải để bà lão ta đích thân đến mời!”

 

Đột nhiên ta cảm thấy bất lực, trước đây lão vương phi nói những chuyện này, ta đều sẽ ngoan ngoãn mà chịu đựng.

 

Nói tới nói lui cũng là trưởng bối.

 

Nhưng mà bây giờ, ta thật sự không có lòng dạ ứng phó với bà ấy. Liền đáp: “Chuyện sinh con chỉ có một mình con cũng không được, vương gia ngài ấy...”

 

“Ngươi còn ngụy biện!” Lão vương phi một gậy đánh lên vai ta, nổi giận đùng đùng mà nói, “Nếu không phải ngươi dạy hư cháu của ta khiến nó không thân thiết với ta, thì sao ta lại ép ngươi sinh thêm một đứa chứ?”

 

“Không dịu dàng mẫu mực như Cảnh Vinh, cũng không bằng Thi Vân, trong lòng có ý đồ khác! Vương phủ thật là bất hạnh mà...”

 

Hứa Cảnh Vinh, là tiên vương phi.

 

Tống Thi Vân, là đại tiểu thư của Thanh Tuyền sơn trang.

 

Trên đai trán của lão phu nhân cũng thêu hình đám mây tinh xảo.

 

Đột nhiên ta phát hiện, hóa ra trong lúc không hề hay biết, Tống Thi Vân đã dần chen vào cuộc sống của ta.

 

Lão vương phi thấy ta không để ý bà ấy, vô cùng tức giận mà chỉ vào ta nói: “Nếu như ngươi không thể sinh con nối dõi cho vương gia! Ngày mai ngươi hãy thu xếp chọn vài thiếp thất có gia thế trong sạch cho vương gia đi!”

 

“Năm sau nếu như vương phủ vẫn không có con cháu chào đời, thì ngươi đợi mà xem!”

 

Hạ nhân xem náo nhiệt ở bên ngoài tản ra như ong vỡ tổ.

 

Ta lấy bức thư hòa ly bị xé nát đó ra xem đi xem lại.

 

Bảy năm nay Ứng vương phủ thu không đủ chi.

 

Nếu không phải bên trong do ta tính toán tỉ mỉ, lấy của hồi môn của mình ra, không biết sẽ còn nghèo nàn đến mức độ nào.

 

Dù là như vậy, cả nhà này cũng không biết cảm kích.

 

Ta nói: “Chi Hà, thay ta đưa bức thư này đến Trần gia ở Giang Nam trong đêm.”

 

Dù cho là hình phạt kẹp tay đến đứt ngón, đánh đổi mọi thứ, ta cũng phải thoát khỏi chốn hang hùm miệng sói này.

(0) Bình luận
Chương này chưa có bình luận nào
truyện cùng thể loại
MẤT ĐI EM
Tác giả: 腐女实验室 Lượt xem: 2,199
TRA CÔNG ALPHA HẬN TÌNH
Tác giả: 腐女实验室 Lượt xem: 20,261
NỬA ĐỜI CHÌM TRONG CHIẾN TR...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 19,639
ĐOÁ HƯỚNG DƯƠNG NỞ RỘ
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 15,981
GIANG TỔNG ĐỪNG NGƯỢC NỮA, ...
Tác giả: 月落 Lượt xem: 11,946
NỬA ĐỜI CÒN LẠI EM SẼ SỐNG ...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 15,171
TÌNH YÊU EM DÀNH CHO ANH ĐÃ...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 24,764
ĐAN THÀNH MỘT TẤM CHÂN TÌNH
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 7,055
NIỆM SƠ
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 5,834
CHUYỆN ĐÃ QUA
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 14,344
Đang Tải...