Vị hôn phu của đích tỷ có một thiếp thất cực kỳ dễ thzụ thai.
Năm năm ngắn ngủi đã sinh cho hắn ba trai hai gái.
Đã vậy, nàng ta còn vô cùng "hiền lương thục đức", chẳng bao giờ tranh sủng, ngược lại lúc nào cũng đốc thúc Quý Tùy tiến thủ, cầu tiến.
Chuyện này được Quý gia giấu giếm kỹ đến mức một giọt nước cũng không lọt.
Mãi đến khi đích tỷ chuẩn bị bước lên kiệu hoa, đích mẫu mới được nghe chính miệng Quý lão phu nhân tiết lộ.
Mà bà ấy còn nói với giọng điệu như thể đang nhắc nhở:
"Công lao của Vân Anh dư sức ngồi vào vị trí bình thê rồi. Là do nàng ta rộng lượng khoan dung, sợ tân nương tử bỡ ngỡ, mất mặt khi vừa bước qua cửa nên mới chủ động lui bước đấy thôi."
"Tân nương tử sau này qua cửa, nhất định phải kính trọng Vân Anh một chút đấy nhé!"
Quý gia đinh ninh rằng kiệu hoa đã đến sát cửa, nhà ta chỉ có nước bấm bụng mà nhận cái cục tức này.
Thế nhưng họ chẳng thể ngờ được, đích mẫu đang trong cơn lôi đình thịnh nộ đã xách cổ ta từ hậu viện ra để 【gả thay】.
"Mang hết mấy cái thủ đoạn mị hoặc hồ ly tinh mà ngươi học được từ di nương của ngươi ra đây cho ta."
"Thay tỷ tỷ ngươi, thay cho Tô gia này trút giận!"
Ta?
Chờ chút, không phải chứ.
Ta chỉ biết quyến rũ nam nhân thôi mà.
Chứ có biết gia đấu đâu cơ chứ!
——
01.
Ta còn chưa kịp thanh minh câu nào thì đã bị lột đồ, nhét vào bộ hỷ phục của đích tỷ, rồi bị ấn thẳng lên kiệu hoa, gả sang Quý gia.
Dọc đường đi, ta đều làm theo những gì bà mối căn dặn.
Mãi cho đến khi vào đến động phòng, tấm khăn trùm đầu mới bị một lực thô bạo vén lên.
"Nàng đã là chính thất thì phải có lòng bao dung độ lượng..."
Tân lang vừa mở miệng đã đầy vẻ mất kiên nhẫn mà càu nhàu câu này, nhưng khi ánh mắt vừa chạm vào gương mặt ta, thanh âm của hắn bỗng nhiên im bặt.
Ta liền làm theo những gì a nương đã dạy cho mình vô số lần.
Đôi mắt khẽ ngấn lệ.
Gương mặt lộ rõ vẻ rụt rè, lại có chút thẹn thùng, tò mò xen lẫn vui sướng.
Hắn nhìn ta chằm chằm, ta liền cúi đầu không dám nhìn thẳng, rồi lại lén lút ngước mắt lên nhìn.
Qua lại như vậy vài lần, Quý Tùy không nhịn được mà bật cười thành tiếng:
"Nàng định giả làm chim cút nhút nhát đến bao giờ nữa đây?"
Mặt ta lập tức đỏ bừng lên.
Bà mối thấy thế, vội vàng bưng rượu giao bôi lên:
"Công tử, mau mau mau, giờ lành đến rồi."
"Đến lúc uống rượu giao bôi rồi ạ."
Quý Tùy nhận lấy hai ly rượu, rồi đưa cho ta một ly.
Ta đưa tay ra nhận.
Nhưng ngón tay lại "vô tình" chạm vào mu bàn tay hắn.
Ta khẽ thốt lên một tiếng kinh hô, vội vàng rụt tay lại, lùi sâu vào trong giường.
Quý Tùy nhìn thấy dáng vẻ ấy thì ha ha cười lớn, rồi áp sát người tới!
Một đêm động phòng hoa chúc, nến hồng cháy đến tận bình minh.
Nam nhân vốn ban nãy còn lên giọng dạy bảo ta phải giữ thể diện của một chính thất, giờ đây đã lật lọng đổi giọng, ngọt nhạt gọi ta là "tâm can bảo bối"~
A nương của ta vốn có xuất thân từ chốn thanh lâu kỹ viện.
Năm đó, bà được đích mẫu bỏ tiền chuộc ra khỏi lầu xanh để mang về phủ đối phó với một vị sủng thiếp khác.
Bà không biết một chữ bẻ đôi.
Cũng chẳng thạo cầm kỳ thi thư họa gì, chỉ có duy nhất một bản lĩnh: tuyệt kỹ quyến rũ lão nam nhân.
Ngay cả khi đã sinh ra ta.
Vóc dáng không còn được như xưa.
Bà vẫn nắm giữ chặt chẽ sự sủng ái của phụ thân.
Bà luôn tranh thủ những đêm thanh vắng để dạy ta phải cười thế nào thì trông mình mới mỹ lệ nhất.
Phải nhìn sắc mặt người ta ra sao để dỗ dành nam nhân phục tùng sát đất.
Thậm chí là cả nghệ thuật phòng the.
Bà bảo:
"Nữ nhi ta dung mạo xinh đẹp, nếu có thêm một xuất thân tốt thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh."
"Nhưng cái bản lĩnh cốt lõi nhất thì vẫn cứ phải học."
"Dẫu sao nữ tử chúng ta ở chốn hậu trạch này, chung quy cũng phải dựa vào nam nhân mà kiếm cơm ăn."
A nương dạy ta những thứ này.
Đích mẫu tuy có chút lời ra tiếng vào.
Nhưng bà cũng chẳng ngăn cấm gì nhiều, cùng lắm chỉ nhắc nhở tôi một câu:
"Hành sự cho cẩn trọng vào."
"Đừng có để lộ manh mối ra bên ngoài."
Khi đó, cả đích mẫu và a nương đều tính toán rằng, sau này sẽ tìm cho ta một gã công tử ăn chơi trác táng, háo sắc làm phu quân là được.
Vừa không thiếu vinh hoa phú quý.
Lại chẳng lo bị cuốn vào mấy vòng xoáy tranh đấu chốn triều đình.
Ta chỉ cần nắm thóp được phu quân là tự khắc có ngày tháng tốt đẹp để sống.
Thế nhưng ai mà ngờ được, phu quân của đích tỷ rốt cuộc lại biến thành phu quân của mình...
Ngày thứ hai sau khi thành hôn, bọn ta phải đến dâng trà cho trưởng bối.
Thế nhưng khi ta và Quý Tùy vừa đi tới trước viện.
Hạ nhân thân cận của Quý phu nhân đã thẳng thừng truyền lời rằng bà bận việc, thân thể không khỏe.
Nên miễn cho việc dâng trà.
Một màn ra oai phủ đầu vô cùng trắng trợn.
Hốc mắt ta lập tức đỏ hoe, thân hình lung lay sắp ngã:
"Phu quân... thiếp..."
Ta sụt sùi khóc nhỏ, không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.
Quý Tùy không lường trước được ta sẽ phản ứng thế này, nhất thời luống cuống tay chân.
Tôn ma ma – người mà đích mẫu sắp xếp đi theo hầu hạ tanliền bước lên vừa dỗ dành ta, vừa giải thích với Quý Tùy:
"Tân nương qua cửa, bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu là lễ tiết cơ bản."
"Nếu không có lễ này thì coi như chưa vẹn toàn danh phận."
"Người ngoài nhìn vào lại tưởng cao đường không hài lòng với tân nương tử."
Lời vừa dứt, tiếng khóc của ta càng lúc càng nghẹn ngào, nức nở hơn.
Quý Tùy dỗ tôi không xong.
Bèn sa sầm mặt mày, tự mình sầm sập bước vào viện của Quý phu nhân.
Dẫu sao thì ngày hôm qua Quý phu nhân vẫn còn sống động, khỏe mạnh như hổ.
Hôm nay đùng một cái đã đổ bệnh sao?
02.
Đợi sau khi Quý Tùy bước vào viện.
Tôn ma ma mới hạ thấp giọng nói với ta:
"Chuyện gả thay này, Quý phu nhân vô cùng bất mãn."
"Nhưng chuyện giấu giếm gièm pha của Quý gia đã phơi bày trước mắt, bà ta không nhận cũng buộc phải nhận."
"Canh thiếp đã đổi thành của tiểu thư, hôn thư cũng bách tự ghi tên người."
"Sau này, tuyệt đối không có kẻ nào có thể chỉ trích hay bắt bẻ được người nữa."
Ta gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Ngay sau đó, ta cắn chặt răng, đứng lặng yên trước cửa, cố ép bản thân làm ra một vẻ mặt vô cùng mệt mỏi, khó chịu.
Đến khi Quý Tùy từ bên trong bước ra gọi ta.
Đập vào mắt hắn chính là dáng vẻ sắc mặt trắng bệch, trên trán lấm tấm mồ hôi của ta.
Hắn vội vàng lao đến đỡ lấy ta:
"Nàng sao thế này?"
Mặt ta đỏ ửng vì thẹn thùng, cố tình nhích lại gần hắn, phả một hơi thở nhẹ vào bên tai hắn:
"Đau~"
Một chữ "đau" được thốt ra mà uốn lượn, nũng nịu đến thấu xương.
Ánh mắt Quý Tùy lập tức biến đổi.
Bàn tay hắn đang đỡ lấy eo ta bỗng vô thức mơn trớn, vuốt ve:
"Là do vi phu đêm qua có chút mạnh bạo quá đà."
"Lát nữa ta sẽ xoa bóp cho phu nhân nhé."
Ta lén lút lườm nguýt hắn một cái, rồi khẽ liếc xéo đầy hờn dỗi.
Và cũng chính nhờ màn kịch này.
Hắn lại càng thêm xót thương ta như ngọc như ngà.
Lúc ta dâng trà, Quý phu nhân còn muốn dùng chiêu trì hoãn để làm khó ta, cố tình nhận chén trà chậm một nhịp.
Quý Tùy thấy vậy đã vội vàng thúc giục:
"Mẫu thân, người đang làm cái gì vậy?"
Quý phu nhân tức đến mức lườm ta một cái cháy mắt.
Nhưng vì muốn giữ gìn hình tượng người mẹ hiền từ trước mặt Quý Tùy, bà ấy đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nhanh chóng cầm chén trà lên uống.
Sau đó, bà ấy lại muốn lập quy củ với ta, bắt ta đứng hầu bên cạnh để gắp thức ăn.
Bà ấy muốn ăn gà, ta liền gắp cho bà ấy miếng dưa.
Bà ấy muốn húp canh.
Tay ta liền "vô tình" run lên một cái, làm canh đổ lên người mình tung tóe.
Bà ấy vừa định nổi trận lôi đình, ta đã lập tức quỳ sụp xuống đất, run rẩy như cầy sấy mà dập đầu tạ tội.
Quý Tùy vội vàng chạy lại đỡ ta dậy, bất bình hét lên với Quý phu nhân:
"Mẫu thân! Thân thể nàng vốn dĩ đã yếu ớt, đêm qua lại bị giày vò cả đêm rồi."
"Người đừng hành hạ nàng ấy nữa!"
Quý phu nhân thời trẻ chẳng lạ gì mấy cái chiêu trò giả vờ yếu đuối, bán thảm của đám tiện thiếp trong viện để hãm hại mình.
Vạn vạn lần không ngờ được, có một ngày, chính tân nương tử này lại dùng đúng cái thủ đoạn đó để chọc tức bà.
Quý phu nhân tức đến mức ôm ngực, chỉ ngón tay vào mặt ta định mắng chửi một trận lôi đình.
Ta liền rúc tọt vào lòng Quý Tùy, tỏ vẻ sợ hãi rụt rè nói:
"Phu quân, phải làm sao bây giờ?"
"Thiếp... có phải thiếp lại làm sai chuyện gì rồi không?"
Ta thì làm sai chuyện gì cơ chứ?
Trong mắt Quý Tùy lúc này, hắn vừa cưới được một đại mỹ nhân như hoa như ngọc.
Mà đại mỹ nhân này còn vừa bị hắn "giày vò" không nhẹ.
Sáng sớm tinh mơ đã có lòng hiếu thảo đến dâng trà cho trưởng bối, vậy mà còn bị bà mẫu muốn ra oai từ chối thẳng thừng ngoài cửa, chịu bao nhiêu tủi hờn.
Bây giờ nàng ấy ngoan ngoãn, cung kính hầu hạ mẫu thân như vậy, chẳng hiểu sao.
Mẫu thân ruột của hắn lại càng nổi trận lôi đình hơn.
Quý Tùy cuống quýt nhìn ta, dồn dập hỏi ta có bị bỏng ở đâu không.
Ta liền lí nhí bảo không sao.
Hắn không tin, cứ đòi vạch áo ra kiểm tra.
Ta liền phối hợp phát ra mấy tiếng cười khúc khích nũng nịu, hoàn toàn là cái dáng vẻ của một thiếp thất quyến rũ, chẳng có một chút phong thái chính thất đoan trang nào.
Quý phu nhân chứng kiến cảnh tượng này, hai mắt trợn ngược lên, trực tiếp ngất xỉu ngay tại chỗ.
Bà ấy cả đời chỉ thích những nữ tử đoan trang, thục tuệ.
Ngay cả thiếp thất nạp cho nhi tử cũng phải tìm kiểu người như thế.
Ai mà ngờ được, đến cuối cùng, nhi tử của bà lại rước về một con hồ ly tinh chính hiệu~
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗