03.
Thấy tôi lại về một mình, sắc mặt bác trai không được tốt lắm.
Buổi tối, bác gái ướm lời hỏi:
“Có phải cháu với Tiểu Chinh cãi nhau không? Thật ra hồi mẹ cháu nằm viện cũng nhận ra điều gì đó rồi, chỉ là sợ cháu buồn nên không nhắc tới. Cháu cũng nên bớt cái tính khí ấy lại, cha mẹ đều không còn nữa, quân hôn khó ly hôn lắm. Tranh thủ thời gian sinh lấy đứa con mới là việc hệ trọng nhất lúc này.”
Tôi im lặng lắng nghe, rồi bảo bác rằng hôm sau Lục Chinh sẽ sang. Tôi còn giải thích thêm:
“Nhiệm vụ ở đơn vị anh ấy nhiều, kỷ luật nghiêm, nhiều khi thân bất do kỷ. Hồi mẹ nằm viện anh ấy cũng luôn muốn về, bác cứ yên tâm, chúng cháu không có chuyện gì đâu.”
Tôi không muốn để người nhà biết ý định chuẩn bị ly thân của mình. Tôi cũng lười phải đối phó với những lời khuyên giải của họ. Thế nhưng, tôi không ngờ Lục Chinh lại thất hứa một lần nữa.
Sáng sớm anh gọi bảo đang trên đường ra ga tàu. Bác trai đặc biệt thịt con gà đã nuôi một năm, bác gái dậy sớm đi chợ mua thức ăn.
“Về là tốt rồi, đám tang mẹ cháu nó không xuất hiện, người trong làng cứ bàn ra tán vào. Giờ về là để chặn miệng bọn họ. Sau này cũng phải năng về đây chơi.”
Bác gái vừa bận rộn trong bếp vừa nói.
Nhưng sau khi cơm canh đã bày đầy bàn, tôi gọi bao nhiêu cuộc điện thoại Lục Chinh cũng không bắt máy.
“Chúng ta ăn trước đi.”
Tôi nén cảm xúc, nhìn họ đầy áy náy. Hai bác nhìn nhau rồi gật đầu: “Được được, vậy ăn trước thôi. Để bác gọi chị họ và em họ cháu sang, nhiều thức ăn thế này nhà mình ăn không hết. Tiện thể lát nữa để tụi nó đưa cháu lên núi.”
Mâm cơm mùa đông để trên bàn nửa tiếng đã nguội ngắt. Tôi cố nuốt nước mắt, gượng cười một cách khó khăn. Bác trai bỗng ngồi xuống cạnh tôi, xoa đầu tôi:
“Từ nhỏ cháu đã là đứa có chủ kiến, muốn làm gì thì cứ làm. Nếu bố cháu còn sống, ông ấy cũng không nỡ để cháu chịu ấm ức thế này. Nhà bác mãi là nhà của cháu, cháu vẫn còn người thân mà. Đừng nghe lời bác gái cháu, người ta phải sống cho tự tại một chút.”
Tôi mỉm cười nhìn bác rồi vào nhà vệ sinh. Khóc xong mới dám ra ngoài. Lúc hai bác đang hâm lại thức ăn trong bếp, điện thoại tôi vang lên. Là Lục Chinh gọi tới.
04.
“Hứa Kỳ bị thương khi huấn luyện, đang ở bệnh viện quân y. Anh là đại đội trưởng của cô ấy, anh có trách nhiệm phải lo. Tô Niệm, đợi ngày mai, ngày mai anh nhất định sẽ qua. Tiện thể đón mẹ lên đây ở vài ngày luôn.”
Tôi nghe những lời đó một cách tê dại, cảm xúc trong lòng cuộn trào. Tôi vốn không muốn nổi giận, mẹ tôi vẫn thường nói:
“Niệm Niệm à, đừng có hở chút là nổi nóng không đáng đâu. Làm vợ lính vốn đã không dễ dàng, nghề nghiệp của nó đặc thù. Cứ nhắm mắt cho qua, vài mươi năm là hết một đời.”
Thế nhưng, Lục Chinh thật sự quá bắt nạt người rồi!
“Anh không cần đến nữa đâu, đợi tôi về rồi sẽ có chuyện tìm anh.”
Tôi lạnh lùng nói xong liền cúp máy. Lục Chinh gọi lại, tôi ngắt máy. Tin nhắn của anh gửi tới:
【 Em đừng có vô lý như thế, đây là vấn đề trách nhiệm. Nếu có cán bộ khác ở đây, anh cũng không bắt buộc phải ở lại. Chuyện lần trước, cô ấy vốn định xin lỗi em nhưng anh không cho. Tô Niệm, em biết tính mình mà, anh sợ em lại bốc đồng. Chúng ta sống tốt cuộc sống của mình không được sao? Cứ phải vì chút chuyện nhỏ mà làm mình làm mẩy. 】
Anh gửi rất nhiều, tôi chỉ lướt qua vài dòng. Lúc này chị họ và em họ đã đến, tôi tắt máy không buồn quan tâm đến Lục Chinh nữa.
Bữa cơm trôi qua trong bầu không khí gượng gạo. Đến trước mộ mẹ, chị và em họ đứng đợi đằng xa. Tôi ngồi bệt xuống đất, nhìn người trong ảnh, nhìn mãi rồi nước mắt lã chã rơi. Trong lòng có muôn vàn lời muốn nói nhưng chẳng thốt nên lời.
Lúc sắp đi, tôi mới khẽ bảo:
“Xin lỗi mẹ nhé, con rể mẹ ưng ý, con làm mất rồi. Mẹ sẽ không trách con chứ?”
Gió nổi lên, như những ngón tay dịu dàng lướt qua gò má.
Tôi kìm nước mắt, không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng xuống núi.
05.
Ngày hôm sau, tôi lên tàu cao tốc quay về căn cứ. Ở trên tàu, bản thỏa thuận ly thân mà tôi nhờ luật sư soạn thảo đã được gửi đến điện thoại.
Tôi xem kỹ lại rồi bảo họ sửa vài chi tiết nhỏ. Tài sản sau hôn nhân tôi không lấy của anh, tôi có công việc riêng. Nhưng tôi yêu cầu quyền cư trú tại căn hộ nhỏ đứng tên hai vợ chồng.
Không ngờ, tôi lại gặp Lục Chinh ngay tại ga tàu. Chúng tôi nhìn nhau, bên cạnh anh là Hứa Kỳ - người đáng lẽ đang nằm viện ngày hôm qua. Xem ra vết thương cũng chẳng nặng nề gì, bởi hôm nay cô ấy đã có thể ra viện, ăn mặc chỉn chu.
Hứa Kỳ đỏ hoe mắt, vội vàng lên tiếng:
“Chị dâu, chị đừng trách đại đội trưởng, là em nhất định đòi theo để xin lỗi! Em biết em không nên làm phiền anh ấy, nhưng lúc đó trên bãi tập chỉ có anh ấy ở gần nhất... Em thật sự không biết hai người có kế hoạch cho năm mới, em xin lỗi. Chị không trách anh ấy chứ?”
Lục Chinh hoàn hồn, vô thức nhích về phía tôi nửa bước. Tôi và Hứa Kỳ từng có xung đột, từ đó về sau Lục Chinh chưa bao giờ để tôi gặp riêng cô ấy. Anh trầm giọng nói:
“Chuyện này lỗi tại anh, em đừng giận lây sang cô ấy.”
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi nghĩ đến bốn chữ “tình đồng chí sâu nặng”. Tôi gật đầu, nhìn Hứa Kỳ:
“Đã đến đây rồi, hay là về nhà tôi ngồi chơi một lát?”
Cô ấy đầy vẻ ngạc nhiên, còn Lục Chinh thì nhíu chặt mày. Tôi nhìn anh đầy châm chọc:
“Chẳng phải anh nói hai người chỉ là cấp trên cấp dưới sao? Đã là đồng đội, đưa về nhà ngồi chơi mà cũng không dám à?”
Tôi đi phía trước, Lục Chinh dẫn Hứa Kỳ theo sau.
“Em nói năng đừng có mỉa mai như thế, nghe chói tai lắm. Cô ấy chỉ là tân binh, lần trước bị em dọa cho sợ khiếp vía, đâu có dám bén mảng đến nhà nữa.”
Tôi dừng lại, nhìn lướt qua anh sang Hứa Kỳ. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, Hứa Kỳ bỗng nhếch môi, đáy mắt ẩn hiện vài phần khiêu khích.
“Nếu chị dâu đã mời, tất nhiên em sẽ đi ạ.”
Tôi quay sang nhìn Lục Chinh: “Làm đàn ông đi, một cô gái nhỏ còn đường hoàng hơn cả anh.”
06.
Vừa về đến nhà, tôi đi thẳng vào phòng làm việc. In bản thỏa thuận ly thân, đóng tập lại rồi ra phòng khách đưa cho Lục Chinh.
“Xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên. Từ hôm nay tôi ở căn hộ, anh ở ký túc xá đơn vị. Tiền học phí mẹ tôi hỗ trợ anh năm xưa, tôi không lấy lại. Nhưng căn hộ nhỏ sau hôn nhân sẽ thuộc về tôi, cho đến khi anh đồng ý ly hôn.”
Tôi nói một lèo, sắc mặt Lục Chinh từ sững sờ chuyển sang giận dữ.
“Em phát điên cái gì thế? Em không biết quân hôn được bảo vệ à? Bày ra ngần ấy chuyện chỉ để nói cái này sao? Làm loạn cũng phải có mức độ thôi chứ.”
Tôi rũ mắt, bình thản nói:
“Quân hôn không dễ ly hôn, nhưng có thể ly thân. Người mẹ nào mà chẳng muốn con mình hạnh phúc? Bà đối tốt với anh là vì muốn anh đối tốt với tôi. Dù có quý anh đến mấy, sao bà có thể coi trọng anh hơn cả con ruột mình chứ? Cho nên, anh không cần lo lắng về suy nghĩ của bà đâu.”
Nói đến đây, tôi liếc nhìn Hứa Kỳ. Lúc này khóe môi cô ấy không giấu nổi vẻ đắc thắng, ánh mắt nhìn Lục Chinh đầy vẻ chiếm hữu. Tôi mỉm cười nói tiếp:
“Giờ tôi với anh đã náo loạn đến mức này, anh không nghĩ là mẹ tôi vẫn còn giữ sắc mặt tốt với anh đấy chứ?”
Lục Chinh càng thêm giận dữ:
“Em lại nói cái gì với bà ấy rồi? Phải để anh nói bao nhiêu lần nữa, anh và Hứa Kỳ hoàn toàn trong sạch!”
Tôi ném bản thỏa thuận ly thân trước mặt anh:
“Cứ phải lăn giường mới gọi là không trong sạch sao? Thời gian nghỉ ngơi của anh dành cho ai? Kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật tôi, sinh nhật mẹ tôi... Năm nay có ngày đặc biệt nào mà anh không ở bên cô ấy không? Cô ấy không có gia đình, bạn bè chắc? Chỉ bị thương nhẹ mà cũng cần một đại đội trưởng đã có vợ như anh đích thân túc trực sao? Lục Chinh, đều là người hiểu chuyện cả, đừng coi người khác là kẻ ngốc.”
Lúc đầu giọng tôi còn bình tĩnh, về sau không nén được mà run rẩy. Nhưng Lục Chinh lạnh mặt lặp lại: “Anh không đồng ý ly thân!” Rồi bổ sung thêm: “Nếu ly thân, mẹ sẽ đau lòng!”
Tôi vô thức hét lên: “Mẹ tôi mất rồi! Làm sao mà đau lòng được nữa?”
07.
Hét xong, tôi cảm thấy dạ dày co thắt từng cơn, đau đớn đến mức phải thu người lại. Ánh mắt tôi khóa chặt vào Lục Chinh, đầy căm hận:
“Lúc anh bắt nạt con gái bà, anh có bao giờ nghĩ bà sẽ đau lòng không?”
Lục Chinh ngẩng phắt đầu lên:
“Mất rồi là ý gì? Tô Niệm, em nói năng kiểu gì thế!”
Hứa Kỳ cũng không nhịn được lên tiếng:
“Dù sao cũng là mẹ ruột mình! Dù dì không đồng ý cho hai người ly thân, chị cũng không được nói gở như thế chứ. Dì chắc chắn là vì muốn tốt cho chị thôi, rời xa anh Lục rồi, còn ai đối tốt với chị được như thế nữa. Bao nhiêu năm nay, chị cậy vào cái ơn huệ năm xưa mà làm mình làm mẩy, gia đình nào chịu đựng nổi. Chị cứ quậy phá thế này, làm hỏng tiền đồ của anh Lục thì chị có mà hối hận!”
Lục Chinh chuyển ánh nhìn từ Hứa Kỳ sang tôi. Anh thở phào, rồi lại cáu kỉnh:
“Em quậy phá cũng phải có giới hạn thôi! Anh sẽ không đồng ý ly thân, dẹp cái ý nghĩ đó đi! Nếu là vì Hứa Kỳ, anh sẽ xin điều cô ấy sang đại đội khác.”
Hứa Kỳ bên cạnh vội vàng đứng nghiêm:
“Em thật sự không ngờ chuyện lại thành ra thế này, đều là lỗi của em. Chị dâu, chị cứ mắng em đi, em không cãi lại đâu, đều là lỗi của em.”
Mắt cô ấy đỏ hoe. Tôi bỗng thấy ghen tị với cô ấy, vì vẫn có thể tỏ vẻ ấm ức một cách đầy lý lẽ như thế.
Lục Chinh cau mày nhìn cô ấy một cái rồi quay sang tôi. Sau đó, anh nói với Hứa Kỳ:
“Cô về đơn vị đi, viết bản kiểm điểm. Sau này trong thời gian riêng tư đừng liên lạc với tôi, có việc gì thì thông qua phòng trực ban truyền đạt.”
Hứa Kỳ mặt trắng bệch đứng đó. Cô ấy run rẩy môi, tuyệt vọng nhìn tôi:
“Mục đích của chị đạt được rồi đó. Chẳng phải chị muốn anh ấy không quản em nữa sao? Ở đơn vị em chỉ có một mình, không nơi nương tựa, nếu không có anh ấy quan tâm em có lẽ đã bị đào thải từ lâu rồi. Nhưng cũng đúng thôi, là em tự chuốc lấy! Em chấp nhận bị phạt! Em sẽ làm theo ý chị!”
Cô ấy đỏ mắt lườm tôi một cái, rồi lao thẳng ra ngoài.
08.
Suốt cả quá trình cô ấy không thèm nhìn Lục Chinh lấy một cái, nhưng lại khiến ánh mắt Lục Chinh đầy vẻ sốt ruột.
Cánh cửa đóng sầm lại. Lục Chinh – người vừa nói sẽ điều cô ấy đi – nhìn sắc mặt tôi mấy lần, định nói lại thôi.
Tôi mở lời giúp anh:
“Đi đuổi theo đi, vạn nhất cô ấy nghĩ quẩn, anh lại quay sang trách tôi.”
“Cô ấy là lính của anh, anh có trách nhiệm. Có chuyện gì đợi anh về rồi nói, ly thân anh không đồng ý. Anh không thấy giữa chúng ta có vấn đề gì mang tính nguyên tắc cả. Tô Niệm, em cũng nên sửa cái tính nết của mình đi!”
Lục Chinh vội vàng chụp lấy mũ quân phục rồi đuổi theo.
Tôi bình thản bắt đầu dọn đồ, đóng gói tất cả vật dụng cá nhân. Đến 9 giờ tối, tin nhắn của Lục Chinh gửi đến:
【 Tối nay cùng đi ăn nhé, anh đặt chỗ ở nhà hàng em thích nhất rồi. 】
【 Tôi không thích ăn ở đó nữa. 】
Sự hiểu biết của anh về tôi vẫn dừng lại ở hai năm trước. Hai năm qua khẩu vị của tôi đã thay đổi từ lâu. Còn cái nhà hàng đó, tôi đã thấy xuất hiện trên mạng xã hội của Hứa Kỳ rất nhiều lần.
“Đại đội trưởng mời khách, nói là chúc mừng tôi kiểm tra đạt loại ưu, anh ấy thanh toán.”
“Tăng ca huấn luyện đến nửa đêm, may mà có người gửi đồ ăn đêm tới. Nghe nói quán này buổi tối không giao hàng, không biết anh ấy làm cách nào nữa?”
“Hôm nay bị phê bình! Đại đội trưởng bảo đưa tôi đi ăn ngon để an ủi. Nhưng lương anh ấy cũng không cao, tiêu xài thế này liệu có ổn không?”
Rõ ràng Lục Chinh bận tối tăm mặt mũi, thường xuyên huấn luyện xuyên đêm, nhưng anh ta vẫn luôn nặn ra được thời gian để tạo ra cái gọi là “sự quan tâm đồng đội” dành cho cô ấy.
Lúc này, Lục Chinh gọi điện, tôi trực tiếp ngắt máy. Tiếng chuông cửa vang lên, là người của công ty chuyển nhà tôi đã gọi.
“Chuyển nhà muộn thế này sao?” Hai thanh niên trẻ bước vào, cảm thán một câu.
Tôi gật đầu, chỉ vào đống đồ đã đóng gói ở phòng khách: “Làm ơn chuyển đến địa chỉ này.”
Hai người nhìn nhau, không hỏi thêm gì mà bắt đầu chuyển đồ. Căn nhà trong phút chốc trống trải hẳn đi, tôi gửi những bằng chứng đã chuẩn bị cho luật sư.
【 Làm ơn chuẩn bị thủ tục hòa giải quân hôn nhé. 】
09.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ mất ngủ, nhưng không ngờ lại ngủ rất ngon. Ngủ một mạch đến trưa, tôi nằm trên giường gọi đồ ăn nhanh rồi mới dậy. Mười mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Lục Chinh, tôi không thèm đếm xỉa.
Vừa rửa mặt xong, trang điểm nhẹ nhàng thì đồ ăn đến, cùng lúc đó Lục Chinh cũng xuất hiện. Sắc mặt anh rất tệ, không đợi tôi mở lời đã lách người đi vào.
Tôi vừa ăn vừa xem phim, coi anh như không khí. Cho đến khi anh không chịu nổi nữa:
“Em có cần thiết phải thế không? Lần này em quậy hơi quá rồi đấy.”
Tôi không ngẩng đầu lên, thản nhiên bảo:
“Tôi nói nghiêm túc đấy, vài ngày nữa anh sẽ nhận được thông báo điều giải của đơn vị.”
“Chỉ vì năm mới anh không đưa em về nhà sao?”
Anh đã làm bao nhiêu chuyện có lỗi với tôi, vậy mà lại chọn một chuyện nhỏ nhặt nhất để nói. Tôi mỉm cười:
“Nói mấy chuyện này vô vị lắm, tôi không muốn đấu khẩu với anh.”
Nhưng Lục Chinh không cam tâm. Anh là kẻ cố chấp, giật lấy điện thoại của tôi, tắt video đi.
“Em từ bao giờ lại trở nên vô lý thế này? Dù là một quân nhân bình thường bị thương, anh cũng không thể bỏ mặc cơ mà.”
Tôi thiếu kiên nhẫn nhìn sang, bỗng nhận ra cảm xúc dành cho anh chỉ còn lại sự ghê tởm. Tâm trạng bỗng chốc trở nên thông suốt.
“Đơn vị có bao nhiêu binh sĩ, ngày nào huấn luyện mà chẳng có người bị thương, anh đều đích thân túc trực sao? Sao Hứa Kỳ lại đặc biệt thế? Lúc binh sĩ dưới quyền anh bị gãy xương nằm viện, cũng chẳng thấy anh quan tâm như vậy. Tự lừa mình dối người có thú vị không? Nhưng nếu nhất định phải có một lý do để ly thân, thì đó là vì tôi không còn yêu anh nữa.”
Đồng tử anh co rút lại. Thấy tôi không giống như đang nói dối, đáy mắt anh mới thoáng qua sự hoảng loạn.
“Sao có thể chứ? Chúng ta đã có bao nhiêu năm tình cảm.”
Tôi cười mỉa mai:
“Đúng vậy, bao nhiêu năm tình cảm cũng có ngăn cản được anh không rõ ràng với người khác đâu.”
“Anh đã bảo không phải…”
“Phải hay không trong lòng anh tự hiểu, tôi không phải kẻ ngốc!” Tôi lớn tiếng ngắt lời anh.
“Anh chẳng qua cậy vào việc quân hôn khó bỏ, cậy vào việc trước đây tôi yêu anh, nên mới cố ý dẫm đạp lên ranh giới hết lần này đến lần khác. Lục Chinh, có thể anh sẽ không vì cô ấy mà rời bỏ tôi, nhưng anh tận hưởng sự ngưỡng mộ của cô ấy, tận hưởng việc cô ấy dựa dẫm vào anh, tận hưởng việc anh xuất hiện như một người hùng trong thế giới của cô ấy.”
10.
Lục Chinh im lặng hồi lâu mới lên tiếng:
“Sau này anh sẽ chú ý. Anh đã xin điều cô ấy sang đơn vị khác rồi. Như ý em muốn, anh sẽ không giữ liên lạc cá nhân với cô ấy nữa. Anh chẳng qua là, chẳng qua là thấy cô ấy giống như em năm xưa, nên muốn dẫn dắt cô ấy nhiều hơn một chút thôi.”
Nói đến đây, mắt anh đỏ lên, đầy vẻ mệt mỏi. Cứ như thể tôi là kẻ gây chuyện vô cớ, còn anh là người biết nhìn xa trông rộng vậy.
“Vì thế, đừng ly thân có được không? Hơn nữa, mẹ cũng sẽ không đồng ý đâu.”
Tôi lắc đầu: “Không, bà sẽ đồng ý.”
Lúc tôi rời quê, bác trai kể mẹ tôi đã lập di chúc. Năm xưa số tiền bà hỗ trợ Lục Chinh đi học quân đội, sau khi đi làm anh đã trả lại gấp bội, nhưng bà vẫn luôn cất giữ không động đến. Di chúc của mẹ là để lại toàn bộ số tiền đó cho tôi.
Bác trai nói: “Mẹ cháu trước khi mất có dặn bác và bác gái phải chăm sóc cháu thật tốt. Bà còn bảo nếu cháu muốn chia tay thì đừng khuyên can cháu. Tiểu Chinh là một quân nhân tốt, nhưng chưa chắc đã là một người chồng tốt. Đứa trẻ ngoan, cháu không cần giấu bọn bác đâu.”
“Làm sao có thể chứ!” Giọng Lục Chinh kéo tôi về thực tại.
Anh lập tức bấm số điện thoại của mẹ tôi. Nhưng tiếng chuông điện thoại lại vang lên từ trong phòng ngủ. Anh sững lại, liếc nhìn tôi rồi đi vào phòng ngủ.
“Em đón mẹ lên từ bao giờ mà anh không biết? Mẹ, mẹ nghe con giải thích, chuyện này là do Niệm Niệm đang quậy thôi, tính cách của cô ấy mẹ cũng biết rồi đấy, con…”
Giọng anh đột ngột dừng lại, vì trong phòng ngủ không có một ai.
11.
Lục Chinh không thể tin nổi quay lại nhìn tôi: “Điện thoại của mẹ sao lại ở chỗ em?”
Tôi chẳng còn tâm trạng nào để ăn tiếp, thản nhiên nói:
“Bởi vì bà không còn nữa.”
Số điện thoại đó tôi không nỡ hủy, nên luôn mang theo bên mình.
“Không còn nữa là ý gì? Sao có thể chứ? Tô Niệm, bây giờ không phải lúc đùa đâu, em nói năng cho nghiêm túc xem nào.”
Tôi hít một hơi thật sâu, bình tĩnh bảo:
“Không còn nữa nghĩa là bà qua đời rồi, anh vĩnh viễn không còn cơ hội để xin lỗi bà nữa đâu. Lục Chinh, một tháng trước, vào ngày tuyết rơi dày đặc lúc anh đang ở bên cạnh Hứa Kỳ, mẹ tôi đã mất ở bệnh viện quê nhà. Tôi gọi điện cho anh, anh ngắt máy. Tôi nhắn tin bảo anh xin nghỉ về một chuyến, nhưng anh đã trả lời thế nào?”
Lúc đó anh chỉ nhắn lại một câu: 【 Đang huấn luyện tân binh, không đi được. 】
Sau đó không thèm đoái hoài gì đến tôi nữa. Tôi ôm điện thoại gọi cho anh hàng chục cuộc, không cuộc nào bắt máy. Về sau, anh tắt máy luôn. Để lo hậu sự, tôi phải vay tiền họ hàng. Sau khi lo xong mọi việc, tôi quay lại căn cứ, cúi đầu nhận lỗi:
“Em sai rồi, không nên bốc đồng đánh người, không nên ghen tuông, không nên làm ảnh hưởng đến công việc của anh. Cũng không nên cầu xin anh điều Hứa Kỳ đi nữa.”
Tôi còn nợ tiền người khác, đã hứa cuối tháng phải trả.
Lục Chinh rất hài lòng với phản ứng của tôi, anh ôm lấy tôi:
“Biết sai là tốt rồi, sau này không được quậy như thế nữa. Anh với Hứa Kỳ trong sạch, cô bé đó một mình không dễ dàng gì, bị em đánh chắc là uất ức lắm. Phía cô ấy anh sẽ thay em xin lỗi, chuyện này coi như qua đi.”
Tôi nghe những lời đó một cách vô hồn, không hề phản kháng. Cho đến khi anh đồng ý điều Hứa Kỳ đi.
Tôi lập tức trả nợ cho họ hàng, rồi làm một thẻ ngân hàng riêng cho mình. Suốt hơn một tháng qua, tôi vẫn luôn thu thập mọi thông tin: những bằng chứng anh quan tâm đặc biệt đến Hứa Kỳ, những hành động vượt quá giới hạn giữa họ.
Cả về tiền đồ của anh trong quân đội, tôi cũng dần tìm hiểu rõ. Tôi buộc phải biết giới hạn cuối cùng của Lục Chinh ở đâu, để có thể nắm thế chủ động trong quá trình điều giải ly thân.
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗