06.
Trong vòng nửa năm, sau khi đã dẫn về nhà khoảng hai mươi cô gái, Lục Lẫm bỗng nhiên dừng lại. Dường như anh đã chơi chán rồi, và số ngày anh ở nhà bắt đầu nhiều lên.
Nhưng cái "nhiều" mà tôi nói, chỉ là vào một buổi chiều cuối tuần nào đó, anh có thể sẽ ở nhà.
Cơ thể tôi thế mà cũng đã chống chọi được sáu tháng. Có điều, cũng đến lúc rồi. Giờ đây cả người tôi, dù chỉ ngồi yên ở nhà không làm gì, trông cũng đầy vẻ bệnh tật ốm yếu.
Ngày hôm đó, bên ngoài có nắng. Tôi mặc một chiếc áo len dày cộp, quấn mình lại như một chiếc bánh chưng, thu mình dưới chân ghế sofa để được gần ánh sáng tự nhiên một chút. Kể từ khi đổ bệnh, người tôi thường xuyên vã mồ hôi lạnh và cảm thấy rét run.
Cửa phòng ngủ của anh đột nhiên mở ra, anh bước ra ngoài. Đi được vài bước, anh bỗng dừng lại ở phòng khách và nhìn về phía tôi. Cảm nhận được ánh nhìn đó, tôi ngước mắt lên.
Anh đứng đó, vóc dáng cao ráo, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi. Anh mở lời: "Trời nóng thế này, cô quấn nhiều lớp thế làm gì?"
Hình như đã lâu lắm rồi anh không nói chuyện với tôi. Tôi ngẩn người ra một lát rồi đáp: "Vì lạnh mà, không thì còn vì cái gì nữa?"
Lông mày anh nhíu chặt lại: "Lạnh?"
Tôi gật đầu. Gương mặt đẹp không góc chết kia lúc này lại phủ đầy vẻ u ám. Anh bước tới, ngồi xuống một chiếc sofa khác, dường như bắt đầu quan sát tôi một cách nghiêm túc. Thật hiếm hoi, chắc đã từ rất, rất lâu rồi, anh chưa từng nhìn tôi một cách nghiêm chỉnh như vậy.
"Tôi nghe dì giúp việc nói, dạo này sức ăn của cô rất kém, ngay cả nửa bát cơm nhỏ cũng ăn không trôi?"
Tôi quấn chặt chiếc khăn choàng, nhìn anh: "Anh đang quan tâm tôi sao?"
Bốn mắt nhìn nhau. Thần sắc của anh vẫn rất nặng nề. Có lẽ gương mặt gầy rộc và trắng bệch này của tôi thực sự khiến người ta phải lo ngại.
Tuy nhiên, cơ thể tôi đã ngày một tệ đi ngay dưới mắt anh, vậy mà anh chưa từng nghi ngờ liệu tôi có đang mắc bệnh gì nghiêm trọng hay không.
Ngay khi tôi có một chút mong chờ, anh đứng dậy, những ngón tay thuôn dài với lấy chìa khóa xe.
"Ốm thì đi bệnh viện, đừng tưởng không ăn cơm, hành hạ mình thành cái bộ dạng này thì sẽ khiến người khác xót xa. Có những người, cả đời này cũng không đáng để người ta phải xót xa đâu."
Niềm hy vọng lại một lần nữa tan vỡ. Tôi cười khẩy.
Anh đang đi đến huyền quan thì ngoảnh lại, dường như tiếng cười khẩy của tôi làm anh khó chịu. Nhưng tôi không còn nhìn anh nữa, tôi quay đầu nhìn ra ánh nắng bên ngoài. Anh dường như khựng lại một hồi lâu, nhưng cuối cùng, tiếng cửa vẫn vang lên một tiếng "rầm" khô khốc.
07.
Sau ngày hôm đó, không biết là Lục Lẫm đã chơi bời chán chê bên ngoài, hay thực sự cảm thấy có gì đó bất thường mà tối nào anh cũng về ăn cơm đúng giờ.
Có lần tôi rời khỏi bàn ăn, bước chân loạng choạng, anh còn đưa tay ra đỡ lấy tôi một cái. Anh khẽ nhíu mày: "Cô không đi bệnh viện à?"
Tôi ngẩng đầu: "Đi rồi, đi từ sớm rồi." Sau đó, tôi cúi đầu, gạt tay anh ra để giữ khoảng cách.
Bữa tối hôm sau, khi tôi định đặt đũa xuống, anh múc một bát canh cá đặt trước mặt tôi: "Uống đi."
Tôi khó hiểu nhìn anh. Thấy tôi không cử động, hiếm khi anh dịu giọng lại: "Bữa tối cô chỉ ăn có hai thìa thì sao mà được? Ít nhất cũng phải uống chút canh để bổ sung dinh dưỡng chứ."
Tôi suy nghĩ một chút, rồi bưng lên, nhắm mắt nín thở nuốt trôi thứ nước béo ngậy đó vào bụng. Nếu tôi không nhìn lầm, sau khi tôi uống hết, nét mặt căng thẳng của anh dường như đã giãn ra đôi chút.
Trong màn đêm, tôi ngồi trên chiếc ghế dài ngoài ban công, quấn chăn, luyến tiếc nhìn bầu trời đầy sao. Chúng tôi sống ở khu vực đỉnh núi, không khí ở đây rất tốt, có thể nhìn thấy rõ các vì sao.
Tiếng bước chân bước vào ban công, trong ánh sáng mờ ảo, một đốm lửa thuốc lá lóe lên. Tôi không nhìn anh, chỉ tập trung nhìn bầu trời đêm.
Anh gọi tôi: "Thẩm Chỉ."
Mãi một lúc lâu sau tôi mới đáp lại: "Có chuyện gì không?"
Anh tựa vào lan can, đốm lửa trên ngón tay lập lòe: "Sao bây giờ không có việc gì thì không được gọi tên cô à?"
Tôi quay đầu, nhìn anh một cách thật nghiêm túc: "Tôi chỉ thấy có bao nhiêu mỹ nhân để gọi, anh gọi tôi làm gì?"
Có vẻ như khi tôi nhìn anh, đôi lông mày của anh đã dãn ra một chút. Tôi chờ đợi câu trả lời từ anh. Anh hơi ngửa đầu, cũng nhìn lên bầu trời sao: "Nhưng bây giờ tôi chỉ muốn gọi tên cô thôi."
Anh vẫn mặc bộ vest trắng đi làm, một màu tuyết trắng tinh khôi. Chiếc bóng dài của anh đổ xuống bên cạnh. Tôi cũng thu hồi tầm mắt, nhìn vào bóng tối xa xăm, lắc đầu nói khẽ: "Đừng gọi tôi. Anh vốn chưa bao giờ thích gọi tên tôi, hà tất bây giờ phải gọi."
Ánh mắt anh lại rơi xuống người tôi, lần này là cái nhìn trực diện, đầy áp lực: "Cô rốt cuộc là bị làm sao?"
Tôi chỉ lắc đầu: "Không làm sao cả."
Một lúc sau, anh lên tiếng: "Cô muốn ly hôn?"
Tôi định mở miệng thì anh đã quay lưng đi: "Chuyện này cô đừng có nằm mơ. Đời này, chúng ta cứ trói buộc lấy nhau như thế này đi."
"Trói buộc?"
"Không phải sao? Tôi sẽ không có hạnh phúc nữa, và cô cũng đừng hòng đi tìm hạnh phúc cho riêng mình."
"Vậy sao? Anh rõ ràng có thể đi tìm Phương Nghiên mà. Anh tìm cô ấy, đón cô ấy về, anh sẽ hạnh phúc."
Trong đêm tối lạnh lẽo, tôi chỉ nghe thấy anh hừ một tiếng: "Cô tưởng đã ba năm trôi qua rồi thì mọi thứ còn có thể quay lại như lúc đầu sao? Mọi thứ đều đã thay đổi rồi."
Đột nhiên, anh quay người lại lần nữa, ánh mắt khóa chặt lấy tôi: "Không phải sao? Cô cũng thay đổi rồi, thay đổi đến mức tôi không còn nhận ra nữa."
Dù ban công không bật đèn, nhưng đôi mắt anh dường như đang rực lửa. Tôi thản nhiên nói: "Hóa ra rõ ràng đến vậy à? Bộ dạng này của tôi chắc là xấu đến mức làm anh khó chịu rồi. Nhưng mà, thế thì anh còn ra ban công làm gì? Nếu là tôi, một người xấu đến mức tôi nhìn không trôi, tôi sẽ chọn cách không nhìn."
Trước đây, tôi khá chăm chút cho ngoại hình. Béo lên một chút là sẽ giảm cân, còn tập yoga để giữ dáng ở trạng thái tốt nhất. Trên mặt cũng thường xuyên bôi đủ loại mỹ phẩm. Nhưng sau khi đổ bệnh, dù mỹ phẩm tốt đến đâu cũng không chống đỡ nổi, tôi cũng chẳng còn sức lực để trang điểm nữa. Thôi kệ, cứ thế này đi.
Kỳ lạ là, sau khi tôi nói xong, anh lại sững người một lát, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi. Lại làm sao nữa đây?
"Tôi không nói đến tướng mạo của cô."
Không nói đến tướng mạo, thế thì nói cái gì? Anh vê điếu thuốc chưa hút một hơi nào. Tôi thấy buồn ngủ, vén chiếc chăn mỏng, bước xuống ghế dài, đầu nặng chân nhẹ đi về phòng. Trong đêm tối lạnh lẽo, người phía sau dường như hít một hơi thật sâu.
"Thẩm Chỉ, sau này, hãy sống cho tốt nhé."
Tôi chợt khựng lại, sống lưng cứng đờ. Ý anh là gì? Sống tốt cái gì? Sau một hồi im lặng, tôi tạm hiểu ý anh là:
chúng ta hãy sống với nhau cho thật tốt nhé.
Nếu thực sự là câu nói này, tôi đã chờ đợi bao nhiêu năm rồi nhỉ? Tính từ lúc kết hôn là ba năm. Tính từ lúc bắt đầu thích anh là bảy năm. Nhưng bây giờ, tôi chỉ có thể tặng anh bốn chữ: "Không kịp nữa rồi."
Nói xong, tôi trở về phòng và đóng cửa lại.
08.
Sáng hôm sau, dì giúp việc thở dài nói sao trên ban công lại nhiều đầu thuốc lá thế này. Tôi liếc mắt nhìn qua.
Trên sàn nhà còn đọng nước mưa, một nửa là tàn thuốc, một nửa là những cánh hoa ướt đẫm bị gió thổi rụng.
Nhìn cái bóng gầy gò của mình phản chiếu qua cửa kính sát đất, tất cả bỗng toát lên một vẻ thê lương không nói thành lời.
Kể từ đêm đó, Lục Lẫm lại khôi phục tính cách lạnh lùng cứng nhắc của mình. Cuộc đối thoại ngoài ban công đêm ấy giống như một cơn mưa đêm, đã bị gột rửa sạch sẽ.
Anh quay lại nhịp sống đi sớm về muộn, vài ngày không thấy bóng dáng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cơ thể tôi ngày càng suy kiệt. Cả ngày hôn mê, nằm trên giường chịu đựng những cơn đau dữ dội và những lần chảy máu cam không dứt.
Mỗi khi anh về nhà vào ban đêm, đèn trong phòng tôi hầu như đã tắt. Có vài lần, dường như anh tắm rửa ở phòng tắm bên này. Có tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng tôi một lát, nhưng cuối cùng đều rời đi.
Hôm nay thời tiết đẹp, trạng thái của tôi cũng hiếm khi khá hơn một chút. Sau khi vệ sinh cá nhân, tôi thay chiếc áo len rồi đến bệnh viện, muốn xác nhận xem mình còn lại bao nhiêu ngày nữa.
Vẫn là tiếng thở dài của vị bác sĩ già đó. Nhưng lần này nó nặng nề nhất, giống như tiếng trống trầm đục vang lên: "Chỉ còn lại một tháng thôi, hãy lo liệu hậu sự đi."
Tôi cầm tờ đơn chẩn đoán bước ra, đi giữa hành lang vắng lặng, không mục đích, giống như một linh hồn cô độc đang vất vưởng.
Vô tình ngước mắt lên, tôi dừng bước. Ở phía hành lang đối diện, Lục Lẫm đứng nổi bật giữa đám đông cùng một cô gái. Phía trước là lãnh đạo bệnh viện đang dẫn đường cho anh. Cô gái đứng rất gần anh, đang nói gì đó với nụ cười nhạt trên môi.
Lúc sắp rẽ vào góc tường, anh cũng chú ý thấy tôi ở phía đối diện. Anh lập tức dừng bước, trong mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc sâu thẳm. Vị lãnh đạo và cô gái cũng dừng lại nhìn theo.
Tôi nhìn rõ cô gái đó. Chưa từng gặp bao giờ, nhưng vẫn có vài phần giống Phương Nghiên. Chúng tôi nhìn nhau vài giây cho đến khi vị lãnh đạo tiến lại gần anh, dường như hỏi: "Lục tổng, người quen ạ?"
Lúc này tôi mới quay người, đi lối khác rời khỏi bệnh viện.
Quả nhiên, lời nói ở ban công đêm đó, ý của anh không phải là chúng ta hãy sống tốt với nhau, càng không phải là muốn níu kéo tôi. Có lẽ, chỉ là anh muốn trêu đùa tôi một chút thôi.
Thật may, câu tôi nói là "không kịp nữa rồi", cũng là một cách từ chối nhỉ.
09.
Một tiếng sau khi tôi về đến nhà, anh cũng về. Tôi hơi ngạc nhiên, hôm nay không phải cuối tuần, anh đưa cô gái đó đến bệnh viện là để kiểm tra sức khỏe sao?
Anh vốn là người cuồng công việc, kiểm tra xong đáng lẽ phải quay lại công ty, hoặc ít nhất cũng nên ở lại bầu bạn với cô gái kia chứ. Sao lại về sớm thế này?
Nhưng cũng tốt, tôi cũng đang có chuyện muốn nói với anh. Anh đang thay giày ở huyền quan.
Tôi liếc nhìn bản thỏa thuận ly hôn trên bàn. Đây là bản tôi vừa ghé vào tiệm in trên đường về, cũng là bản nháp điện tử do luật sư soạn trước đây.
Anh thay giày xong bước tới, đứng ở phòng khách một lát, nhìn tôi đang ngồi trên sofa: "Hôm nay là ngoài ý muốn, không phải như những gì cô thấy đâu."
Tôi mím môi, hoàn toàn không nghe anh nói gì, mà chỉ phát hiện ra trên bản thỏa thuận hình như có chút vấn đề nhỏ. Theo bản cũ, căn nhà tân hôn này thuộc về tôi, còn lại các tài sản khác liên quan đến công ty của anh, tôi không tham gia phân chia một xu nào.
Căn nhà này vốn dĩ anh định thanh toán toàn bộ, nhưng tôi đã đưa hết tiền hồi môn của mình cho anh để cùng mua chung cho có ý nghĩa.
Thực tế, nếu tôi làm căng thì phần tài sản ở công ty cũng có thể chia được một khoản lớn. Nhưng lúc đó tôi không hề nghĩ đến việc chia chác gì ở công ty anh, chỉ mong sau khi ly hôn có một chỗ để ở.
Nhưng bây giờ, căn nhà này tôi không muốn nữa. Nơi này đã có quá nhiều người đàn bà khác từng ở qua. Nghĩ đến việc mình chết trong căn phòng này, tôi thấy thật xui xẻo. Tôi cầm bút, gạch bỏ điều khoản để lại nhà cho tôi.
Chỉ còn lại một tháng thôi, tiền tiết kiệm của tôi còn sáu mươi nghìn tệ, hoàn toàn đủ dùng rồi.
Khi tôi ngẩng đầu lên, anh đã không còn ở phòng khách. Từ phòng ngủ chính thoảng ra mùi thuốc lá. Tôi cầm bản thỏa thuận đi vào.
Quả nhiên, anh đang mệt mỏi tựa vào đầu giường, nhả khói mù mịt. Đôi chân dài gác lên giường, ngay cả giày cũng chưa cởi. Trông anh lúc này hoàn toàn khác hẳn với vẻ phong độ khi tôi thấy ở bệnh viện.
Tôi nhíu mày. Hình như nửa năm gần đây anh mới bắt đầu học hút thuốc, và còn hút rất đậm. Tôi ho một tiếng, kéo rèm cửa trong phòng anh ra. Anh dập tắt thuốc, giơ tay bật hệ thống lọc không khí trong phòng rồi mới nhìn tôi: "Có chuyện gì thế?"
Nếu không nhìn lầm, ánh mắt anh nhìn tôi lúc này dường như pha thêm một chút dịu dàng.
Tôi cứ bình thản nhìn anh như thế trong hai giây, coi như đang lời từ biệt với gương mặt đã khiến tôi yêu đến phát điên trong suốt gần một phần ba cuộc đời mình.
Chào từ biệt xong, tôi đưa tay ra: "Lục Lẫm, cái này đưa cho anh, lần này đừng xé nữa, chúng ta hãy chia tay trong êm đẹp."
Sắc mặt anh đột ngột thay đổi. Gương mặt tuyệt mỹ ấy trong nháy mắt mây đen phủ kín, giông bão nổi lên: "Thẩm Chỉ, tôi đã nói hôm nay là hiểu lầm rồi mà."
Tôi lắc đầu: "Không quan trọng đâu."
"Tại sao lại không quan trọng? Kể từ sau cuộc trò chuyện tối đó, tôi không hề dây dưa với bất kỳ ai..."
Tôi cúi đầu ngắt lời anh: "Lục Lẫm, tôi có thể hiểu rằng hiện tại anh đang muốn níu kéo tôi không?"
Anh giật lấy bản thỏa thuận ly hôn, ném sang một bên: "Thời gian trước công ty bận dự án, tôi đi công tác nhiều, thời gian ở nhà hơi ít, nhưng cô yên tâm, sắp tới tôi sẽ cố gắng dành thời gian cho gia đình."
Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh. Mây đen trên mặt anh dường như cũng tan biến, anh đưa tay ra định nắm lấy tay tôi: "Thẩm Chỉ."
Nhưng ngay khoảnh khắc anh sắp chạm vào, tôi đã né tránh.
"Bắt buộc phải ly hôn thôi, Lục Lẫm. Tôi mắc bệnh nan y rồi, sắp chết rồi."
"Cô nói cái gì?"
Tôi nhặt tờ đơn chẩn đoán rơi trên sàn nhà lên. Lúc nãy khi anh giật bản ly hôn, nó đã bị hất văng xuống đất.
"Cái này, đơn chẩn đoán của tôi."
Tôi nhặt lên đưa qua. Mi tâm anh giật nảy một cái, anh đón lấy. Càng đọc, sắc mặt anh càng tái mét. Tôi nhìn thấy rõ ràng tay anh bắt đầu run rẩy, ngay sau đó là đôi chân, rồi cả người anh đều run bần bật.
"Không, không thể nào, A Chỉ, cô nói cho tôi biết, cái này là giả đúng không?" Mắt anh đỏ hoe: "Là cô vì muốn ly hôn nên mới đặc biệt làm giả để lừa tôi, có đúng không?"
Tôi nhìn anh lúc này đang sụp đổ hoàn toàn. Thực sự, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ có một lúc như thế này.
Anh nhìn tôi đầy mong đợi. Tôi khẽ mỉm cười: "Anh đưa cô gái đó đi khám bệnh đúng không? Lúc tôi xuất hiện ở đó, anh không hỏi bệnh viện xem tôi mắc bệnh gì sao?"
"Lục Lẫm, anh thực sự chưa từng quan tâm tôi, chưa từng yêu tôi lấy một lần."
Anh đột ngột ngắt lời: "Đừng nói nữa, A Chỉ, chúng ta có thể chữa khỏi mà, tôi nhất định sẽ chữa khỏi cho cô."
Rồi anh bỗng nhiên vồ tới, ôm chặt tôi vào lòng, thật chặt. Giây phút này, tôi cảm nhận được cơ thể cao lớn của anh đang run rẩy. Anh siết chặt đến mức tôi gần như không thở nổi.
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗